copy of tmddesign old multiply blog

Pageviews

Tuesday, October 2, 2012

Thiên Đường Mù … !!! Bài 2, tiếp. Blind Heaven by duongtiden.

.
.

.
.
Bài 2, tiếp.
.
.
.
Phải trên 12 năm từ khi coi cuốn Video Mầu Sắc của Thiên Đường lần đầu, hình như lúc đó tôi thuê tape từ Block Buster, bây giờ thi tìm lại được DVD từ thư viện. Câu chuyện phim tôi chỉ tóm lược một chút, chứ viết dài thì lại thành screen play mất, mà lại là tác phẫm của người khác.
.
.
Cảnh bắt đầu từ một trường học cho học sinh mù ở Tehran, xứ Iran, những em bé mù tiểu học chờ cha mẹ đến đón về nghỉ hè. Mohammad là tên của chú bé mù, chừng 7, 8 tuổi, ngồi chờ người nhà đến đón, ở băng đá riêng cho mấy chú có gia đình ở xa, nhưng sau cùng, cả trường đóng cửa, cũng không có ai đến, người thầy giáo đến vỗ về an ủi và đùa một chút làm vui hơn …
.
.
.
.
Phim này về người mù, nên chú ý rất nhiều đến âm thanh, chú ý đến những nhận xét nhỏ nhưng cần thiết của người mù, cách họ đi đứng, giơ tay để tìm đụng các vật chung quanh, cách họ đi và nghe ngóng âm thanh, hay đếm từng bước đi để nhớ đường đi hay quẹo qua lại. Tôi không thể diễn tả qúa dài vào những điều trên, chỉ có coi được phim thì cảm xúc rất thấm thía hơn.
.
Cuối cùng thì người cha, dáng dấp quê mùa từ quê lên cũng đến, ông ta bước vào văn phòng, hỏi người hiệu trưởng là nhà trường có thể giữ lại luôn cậu bé mù, từ đây tôi sẽ gọi là M. cho gọn, M là Mù, xin lỗi là Mohammad lịch sự hơn. Yêu cầu nhà trường giữ luôn M., mặt mày ông ta buồn so, khó chịu chứ không vui vẻ mừng rỡ như khi các gia đình khác đến đón những con Mù của họ về với gia đình.
.
Ông hiệu trưởng chọc quê ông cha là nhìn ông ta là một người cha đầy đạo đức đủ đức tính tốt gương mẫu, làm sao có thể có ý nghĩ tới chuyện tự bỏ rơi đưá con mù của mình đuợc …
.
Trong lúc đó, cảnh quay M. vừa mỏi mệt uống nước rô bin nê rửa mặt sau khi lượm con chim con bị rớt ra khỏi ổ xuống đất, đuổi con mèo đi chỗ khác, leo lên cây bỏ chim lại vào tổ, tất cả chỉ nhờ đôi tai nghe ngóng âm thanh.
.
,
.
Qủa thật, cậu bé đóng phim thật hay, mù thật, một mắt hí, một mắt mở thấy tròng bên trong, không hóa trang được vì tôi cố tình nhìn coi cặp mắt có thay đổi khác nhau trong phim không. Cảnh quay trong trường mù, tất cả các cậu học trò đều mù, ngổi học nhấn giấy lủng ra bằng kim, dằng ký hiệu nổi Braille. Nói chung tôi không thể hay có tài diễn tả hay hơi phim, muốn như vậy thì phải viết thành nguyên cuốn truyện dài, lại đụng chạm đến bản quyền.
.
.
M. nghe tiếng cha gọi nhỏ, ông ta không có vẻ gì vui mừng hay rờ rẫm gì cậu ta, chậm rãi đưa tay đi tìm cha, M. khóc: con tưởng cha không bao giờ đến đón con nữa. I thought you would never come !.
.
.
Đưa đứa con về nhà qua nhiều đường xa, nhiều xe, cảnh thay đổi qua vùng núi đồi cao đầy cây xanh và sương mù, rất đẹp không ngờ có. Mỗi lần người cha dẫn ngựa để cậu M. ngồi trên đi qua suối là người cha cứ nhìn suối lâu, mặt mày đăm chiêu như có ý định gì, ông ta không có gì vui vẻ gặp lại cậu con mù. Ông này nghèo, đi rất xa vào vùng rừng núi thung lũng không đường xe, chỉ là đường mòn mà vẫn chưa về nhà.
.
.
Khi biết gần đến làng, cậu M. bắt đầu kêu gào to lên vui mừng: Bà nội ơi, bà nội ơi … vang lừng đồi, tiếng kêu đến tai mấy bụi cây lá lụp xụp đang biết đi, đó là phía sau lưng của mấy cô bé đang đội lá cây từ đầu xuống sau lưng, mang lá về cho thú vật ăn, đây mới là các tài tử bé tí thật, hai cô bé qúa xinh đẹp, đội khăn, không thể là các cô bé nông thôn được. Còn cậu M. là tài tử mù thật nên mặt không được đẹp trai lắm vì mắt mù khép mở khác nhau, miệng nhô cao lên, không phải hô, nhưng không thẩm mỹ lắm. Đi đứng hành động thì đúng mù, cậu bé sáng mắt không thể đóng gỉả mù thật đến như vậy.
.
.
Bây giờ cảnh vật trở nên quá đẹp qua mùa cuối xuân, từng thung lũng đầy hoa, cậu M. được hai chị em dẫn chậy tung tăng qua các đồi hoa, rừng cây thưa để đi tìm bà nội đang làm ngoài đó, qua những miếng đất rồng rau, lúa mì, hoa. Âm thanh tràn ngập những tiếng động của thiên nhiên, chim chóc, gió. M. tha hồ hít thở rừng xanh đồng cỏ và vểnh tai nghe ngàn âm thanh yếu dấu của quê nhà mà xa vắng vì đi học trường tận thủ đô của Iran.
.
.
Sau những cảnh gặp gỡ đầy vui mừng với bà nội già nua, hai cô chị em, còn mẹ cậu này, thì M. mồ côi mẹ từ lâu. Thật là hay, phim quay những cảnh này cảm động lắm, khi cậu M. đưa những qùa mang về do tự tay làm lấy hay thu lượm trong trường mù mang về cho bà nội và chị, em gái. Đây là những đoạn đẹp nhất không buồn trong phim.
.
.
Trong lúc đó người cha ra suối cạo râu, mang đồ mua từ Tehran, mang ngựa đi đâu đó, té ra đi qua nơi ông ta đang muốn lấy một người vợ từ gia đình khác. Tục lệ người Iran làng quê, ông này mang qùa đi hỏi con gái gia đình khác nhìn có vẻ khá gỉả hơn. Bà này cũng lớn tuổi, trong phim không diễn tả hoàn cảnh bà nay ra sao, họ bằng lòng sửa soạn chọn ngày cưới, ông này hẹn là khi giải quyết xong vài chuyện thì sẽ tính ngày.
.
.
Mấy chị em cậu bé mù vui chơi mừng rỡ cùng bà nội, ngày hôm sau, hai chị em đi học, cậu M. khóc lóc đòi đi theo, bà nội không chịu. Sau đó thì bà nội cũng dẫn cậu này đến trường, tại đây họ chưa nghỉ hè. Cảnh khá đẹp, một trường làng, chỉ một nhà nhỏ, kién trúc giản dị tối thiểu, mái bốn mặt, hip roof, mầu sắc thanh nhã quyện vào thiên nhiên đẹp mộc mạc. Tại đây từ thầy giáo đến học sinh đếu tò mò thán phục cậu M. mở tập giấy chữ nổi ra đọc vanh vách những bài học cũng được dậy tại đây. Cả lớp vui vẻ và mong cậu M. đến học ngày mai. Người cha đi ngựa ngang thấy vậy, chạy về nhà cự nự mẹ ông ta tại sao làm như vậy, ông này rất mắc cở và khó chịu về đứa con mù, và nói với mẹ mình là ông ta sẽ mang cậu M. đi xa.
.
.
Ông này đã tính mang đứa bé đi gửi một người thợ mộc mù để học nghề sống tại đó, ngày hôm sau, ông này đi đến đó nói chuyện với người mù có xưởng mộc này. Thời gian khoảng 1997, nên có máy cưa điện, họ ăn mặc cũng lịch sự, đi đâu ra ngoài giao thiệp đều mặc áo vest, chỉnh tề tuy không sang trọng lắm. Khi rời xe đò ngoài đường vào, người cha phải đi ngang qua chỗ làm than, ông ta làm công ở đó, lấy con ngựa ra, ngựa gửi ở đó, đi qua nhiểu đường đất, qua suối rồi mới về tới làng, khá xa từ đường nhựa có xe đò qua lại. Mỗi lần đi qua suối, ông ta lại cứ nhìn nướcsuối chẩy cuồng bạo hồi lâu.
.
.
Một buổi sáng, mấy đứa nhỏ cùng cậu M. ra chuồng gà, thả gà bay ra, lông gà bay tùm lum lên trời … lấy trứng gà cho bà nội mang đi chợ đổi bán, cảnh và cách quay, cùng mặt hai cô bé rất là xinh, cậu bé Mù đóng hồn nhiên thật hay. Bà Nội dặn hai cô chị em phải coi chừng cậu M. rồi mới đi chợ. Người cha núp ở đâu đó giờ mới ra, dẫn ngựa kéo cậu M. đi theo.
.
.
Người cha dẫn cậu M. ra biển, nơi ông ta đang làm công xúc cát, đạo diễn quay cảnh dàn xếp để người coi có cảm tưởng cậu bé mù sẽ gặp tai nạn chết đuối. Ông này dẫn M. đến chỗ ông làm than, cậu bé ngồi chơi gần đó. Mấy con chim gõ mõ kêu rú đâu gần đó bên rừng cây, tai M. rất thích nghe tiếng chim kêu, lần mò đi theo tiếng chim. Người cha ngừng tay làm than, ngó thấy M. đi ra xa, chỉ nhìn theo, không nói gì. Một người thanh niên vác cây lớn về làm than, vội vàng la lớn: bé con ngừng ngay lại, nguy hiểm té xuống vực bây giờ. Người này vội vàng chạy kéo tay M. dẫn vào nơi cũ. Cảnh quay người cha vẫn lặng lẽ quan sát từ phía trong, im lặng, có vẻ thất vọng vì M. không rớt xuống vực chết cho tiện luôn. Đạo diễn quay như vậy làm người coi có cảm nghĩ, người cha đang tìm cách giải quyết một cái gì đang dẳn vặt ông ta.
.
.
Dẫn cậu M. ra gần đường, M. nhe tiếng xe, hỏi tại sao lại không đi về nhà, rồi M. la lớn bỏ chạy ngược lại, ba không đuợc dẫn con đi đâu xa nhà … người cha ôm M. nhấc bổng đi. Cuối cùng cũng mang được M. đến nhà ông thợ mộc cũng mù, nhà sạch sẽ, đẹp mộc mạc. Người thanh niên có xưởng mộc này cũng nhẹ nhàng từ tốn an ủi M. dẫn đi cho biết xưởng. M. buồn ngồi xuống ngoài vườn khóc, không ai muốn có cậu ta hết, ai cũng xua đuổi cậu tại vì mù, ngay cả bà nội cũng làm như vậy. M. nghĩ là bà nội đồng ý để cho M. đi xa như vậy, cậu ta chỉ muốn được đi học ở trường Mù.
.
.
Chiều tối về đến nhà, trời đầy mưa, người cha vừa kịp nhìn thấy bà nội đang xách túi bao bỏ đi ngoài mưa, đi tìm cậu M. Người cha bực tức la lớn là năm năm nay ông ta khổ quá rồi vì đứa con mù, vì vợ chết, vì ông ta nghèo, vì khi gìa ông ta sẽ không có ai nuôi vì vậy ông ta phải lo cho ông ta bây giờ, và lo cho tương lai đứa con mù, cho nó đi học thợ mộc sống xa nhà. Bà nội nói, mày đâu cần phải làm như vậy, cháu mù của tao vẫn sống tại nhà này cũng được mà, mày lo cho mày thì có, ám chỉ chuyện ông này sắp lấy vợ, dấu không cho biết có con mù, chỉ muốn tống đứa con Mù dấu đi.
,
,
Quên không diễn tả cảnh trước, quay ông này đắp đất tường khung cây, sữa chữa nhà lại để lấy vợ, cảnh này chỉ hạp và thích thú cho tôi, đã viết nhiều về nhà tường đắp đất khung vách cây. Đạo diễn quay mấy đứa con nhỏ phụ sửa nhà, họ đạp đất bùn rơm, trét vách, tô vữa đất, trét bôi vôi mầu mới, nhìn rất đúng cách chuyên nghiệp, một chút kiến trúc làng thôn Iran được diễn tả đầy đủ chính xác trong đó.
.
.
Bà nội bỏ đi, trời mưa tầm tã, ngang qua nước ngập, cứu con cá con mắc cạn, làm rới mắt cái kẹp áo, mà M. tặng cho. Người cha chạy theo, năn nỉ, mang được bà nội về nhà, bà nội bắt đầu bịnh, cậu M. thì bây giờ ở xa, học thợ mộc, cảnh vật nơi này cũng rất đẹp và buồn. M. nhớ nhà nhớ bà nội. Bà nội nhớ M. Người cha mang tiền qua nộp cho nhà bên vợ sắp cưới, và định vài ngày tới làm đám cưới. Khi trở về cho bà nội biết, bà lấy nữ trang ra cho ông con và chúc mừng.
.
.
Gần sáng, không ngủ được cậu bé Mù, mở cửa sổ ra nghe tiếng chim gõ mõ kêu, lần mò ra gần bờ hồ ngỗng đang bơi, nghe tiếng chim kêu. Ở nhà, bà nội cười tươi nhớ đứa cháu mù, đi vào giấc ngủ. Qua cảnh sau, người cha khóc lóc, nghĩa trang, chung quanh người buồn tiễn đưa bà nội đã chết, được chôn cất. Từ xa, gia đình và người vợ chưa cưới đúng nhìn theo dõi chôn cất, nhìn người cha đang khóc lóc.
.
.
Đang làm vất vả bên lò than, môt người cưỡi ngựa phi tới, gọi người cha vào nhà chứa than nói chuyện: bên gia đình vợ chưa cưới của ông gửi trả lại bọc này và nhắn là chuyện hôn nhân coi như không có nữa. Người cha ngồi bệt xuống cởi bọc ra, tiền từ đó rớt ra. Đạo diễn không nói gì hết, nhưng người coi sẽ tự nghĩ là bà vợ chưa cưới thấy ông này không thành thật, chuyện bà nội bịnh chết vì ướt nước mưa, khi đi tìm đứa cháu mù, do làng xóm nói đến tai gia đình này, trước đó, người cha không hề nói đến đứa con mù, mà chỉ nhắc đến hai đứa con gái nhỏ, không hề nói ông ta còn có đứa con trai nhỏ, mù.
.
.
.
Chiếc xe vận tải ngừng lại, ngưòi cha đi nhờ xe, ngừng nhẩy xuống, đứng nhìn xưởng mộc có M. trong đó hồi lâu, chần chừ không muốn vào. Thấy có xe đò đi ngược chiều, người cha vẫy tay ngừng và chạy theo. Xe ngừng, trong xe người thò ra, ngoắc ông này lẹ lên, người cha chạy theo vài bước rồi tự nhiên ngừng, quay lại, người trên xe: bộ ông điên hả, ngoắc xe ngừng rồi bỏ đi.
.
.
Người mù, chủ xưởng mộc, gọi M., có tin mừng nè, cha câu đến. Người cha nói nhỏ: đến dẫn M. về nhà, mặt ông ta nhìn lén lút, không có gì vui. Cảnh quay đến ông này dẫn M. đi trong cơn mưa nhẹ, tay cầm túi xách, lầm lũi kéo M, đi vội vàng. kế đến M. ngồi trên ngựa, người cha đi trước dẫn đường, đi những đoạn đường xuyên qua rừng chưa thấy đi bao giờ. M. cứ yên lặng chăm chú nghe tiếng chim rừng kêu, nước chẩy chung quanh.
.
.
Đến đoạn suối chẩy xiết, sâu bên dưới, chuẩn bị qua một cái cầu cây cũ kỹ chỉ vừa một ngựa đi, người cah dẫn ngựa đi trước, đến giữa cầu, thì một tiếng động vang lên hãi hùng, chiếc cầu cây cũ, gẫy, vì ngựa và M. nặng, cùng hành lý, ngựa hí vang, rớt xuống nước suối chẩy xiết bên dưới mang theo M. hãi hùng kêu gào rơi xuống nước suối chẩy siết. Người cha quay lại bất động, nhưng yên lặng, nhìn theo nước suối chẩy siết, kéo chìm M. đi xa. Hồi lâu ông ta mới la to lên: Mohammad !!! chạy theo bờ suối, rồi chạy vào trong lòng suối, ông ta cũng bị nước siết cuốn đi, qua một chổ thấy chiếc giầy của M. máng cây ở đó. Nước xiết cứ cuốn ông ta đi thật xa, không thấy M. nữa.
.
.
.
ztd-blindheaven5.jpg
.
.
.
Người cha nằm gục bên bờ biển, ông này cựa quậy, cuối giòng suối là biển, quay người lại, thấy cái gì từ xa, hét la ông ta chạy lại ôm xác M., đứa con mù, M. đứa bé mù bất hạnh mà ông ta đã mưu toan giết thành công bằng cách gây ra tai nạn, cho rảnh nợ tương lai cuộc sống của ông ta, cứ thế mà ông ta ôm đứa bé mà khóc, không biết khóc thật, hay khóc cho ông ta bị vợ chưa cưới từ chối, khóc mừng cho tương lai ông ta không phải bận tâm buồn rầu vì đứa con mù nữa. Trên trời những con chim hải âu gào thét, trong rừng những con chim gõ mõ kêu gõ liên hồi. Hết phim.
.
Khi được đưa đến xưởng mộc, người thanh niên là chủ, an ủi M. Tôi cũng mù đây, học nghề mộc từ cha khi còn nhỏ như em, bây giờ tôi coi xưởng mộc này, chỉ chỗ phòng cho M., rồi dẫn ra sau vườn ngồi bên khu để cây, bên phải là cái hồ có nhiều con ngỗng trong đó. Ngồi xuống M. khóc nức nở: Thầy giáo ở trường mù nói rằng thượng đế yêu những đứa trẻ mù nhiều hơn những người thường. M. hòi, tại sao yêu thương nó mà lại để cho chúng nó mù, không cho sáng mắt để thấy được thượng đế. Thầy giáo nói, thượng đế không vô hình, có rờ thấy được. M. hỏi, thế nó có rờ, có đụng được thượng đế không. Được nếu nó cố gắng sẽ có ngày hai bàn tay sẽ rờ được thượng đế. Người thợ mộc buồn bã bước quay chậm chạp vào nhà, nói vọng lại: thầy giáo của em nói đúng.
.
.
Phần trên tôi có nói, thượng đế thương trẻ em mù nhiều hơn, sau không mang về thiên đường sớm hơn, có lẽ tôi thích cái chuyện luân hồi hơn, tái sinh lại thành trẻ em khác đẹp đẽ sáng mắt, được làm con của Bill Gate chẳng hạn, hay biết đâu tái sinh làm con chim gõ mõ kêu lộc cộc gõ mõ đục cây trên rừng, mà M. rất thích nghe, và từng hỏi bà nội là những con chim đó làm gì vậy.
.
.
Phim dùng âm thanh rất nhiều, toàn thiên nhiên, vì người mù chú ý rất nhiều đến âm thanh, là khả năng sinh tồn của họ. Chẳng có người mù nào muốn chết sớm, hay nói văn hoa theo tôn giáo là chẳng có người mù nào ham về thiên đường sớm hết, kể cả con nít như M., họ vẫn vui vẻ hay đau khổ sống hết kiếp người, chỉ có những người mưu mô giỏi vì sáng mắt thấy đường đưa M. về thiên đường sớm hơn. Tôi không rành về Hồi Giáo, nên không rành thiên đường của họ, nhưng ngày nay thấy khủng bố dùng ảo ảnh thiên đường để dễ dàng ôm bom tự sát, cùng đưa nhiều người về theo thiên đường.
.
.
Mười mấy năm trước coi phim này, thấy câu chuyện buồn, có chiều sâu, cảnh thật đẹp, thiên nhiên, chuyện của những người cùng khốn chăng, không, chỉ vì lòng tham của ngươi cha thôi, và sự bất hạnh, cái định mệnh cay đắng tàn nhẫn của đứa bé mù. Một cuốn phim buồn, tôi chỉ coi một mình, không cho vợ biết.
.
.
.
.
.
Mười mấy năm sau, thấy cô con gái nhỏ tuổi như Mohammad thật xinh sáng mắt, dẫn người cha mù đi trong mall 205, người cha bây giờ mù, cô bé nhỏ lại sáng mắt, thấy rằng ở xứ Mỹ này, không ai buồn và xấu hổ dấu thân nhân mù của mình đi, nhất là không ai chọc phá người mù mà luật lệ giúp họ rất nhiều, kiến trúc kiến tạo chi phí rất nhiều giúp người tàn tật được thoải mái hơn, và người tàn tật bao giờ cũng được ưu tiên. Như cô Christine Hà người Mỹ gốc Việt Nam tại Mỹ, tuy mù mà thắng hạ tất cả người sáng mắt trong cuộc thi về tài năng làm Chef của cô ta.
.
.
Mầu Sắc của Thiên Đường, câu chuyện buồn của cậu bé mù từ nhỏ, bất hạnh, của xứ Iran, xứ coi Mỹ là kẻ thù, tuy nhiên cuốn phim cho thấy ở đó, bên một góc trời xa lạ cũng có những chuyện tầm thường thương đau của con người, có những cảnh thiên nhiên đẹp hơn Mỹ ở góc độ nào đó, có những cánh đồng hoa dại đủ mầu mà ba chị em của M. tung tăng hái hoa dại cùng bà nội, hái hoa về lựa ra từng mầu, nấu thành nước nhuộm thiên nhiên, nhuộm mầu sợi len để dệt thảm tặng qùa cho người khác để tạo may mắn cho M. , mà trong phim được may mắn về thiên đường gặp thượng đế sớm hơn do âm mưu của người cha sáng mắt. Thiên đường Mù, có không ta?, trên đó, mà M. chịu khó rờ rẫm một chút sẽ đụng trúng ngay thượng đế để cám ơn. Có thiên đường MÙ hay không? Hay có thiên đường thiệt không. Kiếp sau xin chớ làm người, làm cây thông đứng giữa đời mà reo.
.
.
Trên là chuyện phim bất hạnh của người mù, tàn tệ hơn, đứa bé mù bị chính người cha sáng mắt giết … từ một cõi trời rất xa lạ, Iran, bài tới kể tiếp cuốn phim mù thứ hai, tình cờ, cũng từ xứ Iran. Qua một nhân sinh, bẩm tính của con người, mù hay sáng mắt. Cuốn phim thứ hai, ngược lại, người cha mù, cô bé nhỏ xíu xinh xắn chơi đùa vui vẻ líu lo, chứ không yên lặng như cô bé và người cha mù thật ngoài đời ở mall 205. Có lẽ ở Mỹ, người ta quen yên lặng hơn ở nơi công cộng.
.
.
Còn tiếp, bài thứ ba.
.
.
the color of heaven, thien duong mu, duongtiden, duongtiman, dai hoc kien truc saigon, .
.

Sunday, September 30, 2012

Thiên Đường Mù … !!! Blind Heaven by duongtiden.

.
.


.
Thiên Đường Mù … !!!
ghi chú: truyn thc hay không thc, theo cm xúc ca tác gi, nếu trùng hp vi ai thì ráng chu, không phi là ch ý ca ngưi viết, ai cm nhn sao cũng đưc, cám ơn.
.
.

 


Tự nhiên dáng dấp người đàn ông ngồi ăn trưa làm tôi chú ý, nãy giờ, mỗi khi đưa mắt ra khỏi cái laptop screen, màn hình là tôi ngước mắt nhìn xa hơn về phía trước để hai con ngươi của đôi mắt được thay đổi tầm xa cho cơ mắt hoạt động điều tiết khoảng gần xa để điều chỉnh độ rõ cho mắt không trở nên tệ hại vì cứ nhìn đúng qúa lâu vào một khoảng cách từ mắt tới màn hình của laptop.
.
Nghỉ một chút, nhìn thẳng về trước, khu ăn uống của mall 205, bây giờ vắng lặng, kinh tế tệ hại, toàn thể khu ăn uống chỉ còn duy nhất ráng giữ một tiệm đồ ăn nhẹ để còn có người ngồi ở đây.
.
Người đàn ông tóc đen, bây giờ tôi mới cố nhìn rõ hơn vì tóc của ông này làm tôi chú ý, người còn trẻ, chừng ba mươi mấy, bên cạnh đối diện là cô bé con gái nhỏ, hai người ăn chậm rãi, ngồi trong yên lặng, đứa nhỏ ngoan ngoãn một cách lạ thường không giống những đứa bé khác. Nói vậy cũng không đúng, vì hồi nãy, tôi nghe một tiếng “bộp” lớn, như bong bóng nổ, cho nên tôi mới tự động ngửng đầu lên nhìn tới.
.
Đứa bé gái, chừng 4 tuổi, ngồi bốc chip từ cái bao ra ăn, té ra, lúc nãy thay vì xé bao ra, cô bé này dùng hai tay đập vào bao cho nổ bung miệng bao ra. Hai người, như bố con đang ngồi ăn trưa, người cha tóc đậm, hay cúi mặt xuống ăn, thỉnh thoảng ngước lên nói gì với cô bé. mắt ông này rất hí, giống như người Á Đông, nhưng mũi không thấp, nhìn kỹ thì giống như lai Á Đông.
.
Ngước mắt rời screen ngửng lên, lần này tôi suýt ngạc nhiên, họ ăn xong, đứa bé gái tự bưng cái mâm nhựa đi ra chỗ thùng chứa rác và để lại mâm bên trên. Người cha đứng lên tay cầm cái gì, tự nhiên bung ra, một cây khung mầu trắng. Người này bị mù, ông ta không đeo kiếng đen, nên hồi nãy, nhìn nhanh, tôi cứ tưởng ông ta mắt hí người Á Đông. Bước chậm theo tiếng động cũa cô con gái, ông này tự cầm mâm nhựa của mình chậm bước tới chỗ thùng nhận rác và mâm. Cô bé cầm tay cha, họ nói nhỏ với nhau gì đó, rất yên lặng, chỉ cách chỗ tôi ngồi chừng năm sáu thước.
.
.
.
.
.
.
.
Tự nhiên tôi có cảm giác lạ đi nhanh sau lưng, một người mù có cô con gái thật xinh, thật ngoan ngõan, yên lặng. Vợ ông ta đâu, cô vợ có bị mù không, sao ông ta may mắn có vợ có con xinh thế. Người thanh niên mù ăn mặc giản dị, quần short, áo thung, không đeo kiếng đen, không cần dấu sự mù lòa của mình. Ông này bước chậm qua bên, phía trước tiệm ăn, mua thêm một ly nước nữa cho cô bé gái, chưa cần phải dùng cây gậy mù trắng, vì cô bé nắm tay dẫn đi dễ dàng hơn.
.
Nhìn người ta lại nghĩ đến ta, tự nhiên tôi muốn ghi lại cảm xúc này, vội vàng lấy cell phone ra, tôi theo dõi họ và chụp lén. Người cha mù có cô con gái nhỏ dễ thương, nhưng không biết được mặt con mình ra sao. Tôi may mắn hơn có cặp mắt, hai bàn tay để làm kiến trúc sư, để nhìn thấy cái đẹp, để thưởng thức mầu sắc, để vẽ tranh, để chụp hình, nhưng không may mắn có gia đình, có được cô con gái nhỏ dễ thương ngoan ngoãn đang nắm tay cha như ông ta.
.
Tại sao ông ta mù mà vẫn có người thương, có gia đình, vợ ông ta có bị mù hay không, hay chỉ có con mà không có vợ, tui tự mỉm cười, hì hì, tự đùa và cằn nhằn với mình một chút, rồi cứ ngổi đó chăm chú nhìn họ, tha hồ theo dõi vì ông này bị mù, cô bé con thì còn nhỏ qúa, không để ý đến tôi, nên tôi không cần phải qúa cẩn thận lịch sự khi theo dõi họ. bây giờ chung quanh rất vắng lặng, trống trải chỉ có ba người là tôi và hai cha con người mù.
.
.
Phía sau chỗ tôi ngồi là một chỗ chơi nhỏ cho con nít, quây lại, con nít vào chơi cần cởi giầy để bên ngoài, leo lên các đồ chơi bằng nhựa to lớn. Đứa bé gái kéo người cha đến đó, dẫn vào trong cho ngồi xuống ghế băng, rổi vui vẻ leo trèo nhẩy lên nhẩy xuống. Mỗi khi nghe tiếng chân cô bé nhẩy từ trên cao xuống kêu to hơn bình thường, người cha lại kêu cô bé lại, hỏi thăm, coi có bị gì không và chắc nhắc nhở là cẩn thận, Cô bé cũng tự leo lên leo xuống đồ chơi trong im lặng, khác hẳn với mấy đứa con nít khác thường léo nhéo kêu la ầm ĩ. Dù là chơi một mình không có con nít khác.
.
Một lát sau, họ dẫn nhau đi hướng vào phía phòng vệ sinh. Méo mó nghề nghiệp kiến trúc, tôi tò mò tự hỏi: đây là một khu mall, trung tâm mua bán đã có từ khi tôi chưa qua Mỹ, không biết phòng vệ sinh của họ có dấu hiệu bảng tên phòng phân biệt nam nữ hay chữ nổi cho người mù biết mà vào đúng chỗ không. Không biết đứa bé gái nhỏ có tự đi vệ sinh lấy được không hay người cha phải đi theo và vân vân ..
.
.
Chắc khi vào vệ sinh tôi sẽ để ý coi họ có bảng tên phòng đúng như luật cho nguời tàn tật đúng như luật ADA (Americans with Disabilities Act).
.
.
Nhìn họ dắt tay nhau đi xa dần sau khi ra khỏi hành lang khu vệ sinh, tôi cứ thả theo nhiều ý nghĩ tò mò, họ đi đến đây bằng gì, khi đi ra có ai lái xe đến đón không, vợ ông ta có bị mù không, từ những câu hỏi mà tự nhiên thấy mình may mắn hơn hay bất hạnh hơn ông mù này. Tôi sẽ ghi lại cảm nghĩ của mình, và lẩm bẩm, what ever things come in our life, we should make the best out of it. Nghĩ nhanh hơn bằng tiếng Anh, nên thôi khỏi phiên dịch mấy chữ trên cho phân tán những cảm nghĩ đang có.
.
.
.
Mấy ngày sau khi kể vài cảm nghĩ về câu chuyện hai cha con người mù cho TS nghe xong, vẫn suy nghĩ hoài, tự nhớ, nhiều năm trước có coi một cuốn video, một phim của Iran về câu chuyện của một đứa bé mù, có rất nhiều cảnh thiên nhiên rất đẹp của những vùng đồi núi, rừng cao rất xanh mướt trái ngược với sa mạc nóng khô thường thấy của vùng Trung Đông. Tính hôm nào sẽ tìm coi lại phim này.
.
Vài hôm sau thì coi được trên TV, một cô gái mù người Á Đông, làm Chef cook, thắng giải đầu bếp của TV Fox, giải thưởng 250 ngàn Mỹ Kim. Hôm sau được thư gia đình Kiến Trúc của anh Hòa, cho biết đó là cô con gái của anh Hà thời Triển KT66 ở Houston. Thật là tình cờ, và nghĩ là cô này, nếu vẫn sáng mắt, thì chắc sẽ không thắng giải, và không được nổi tiếng như bây giờ. Tôi cũng nhắm mắt lại, tự thực tập mở tũ lạnh lấy cù cà rốt ra cắt nhỏ, làm từ từ để không cắt vào ngón tay, mắt vẫn nhắm. Bài viết về cô Christine Hà, có trong này vài tuần trước.
.
.
.
.
.
Lâu lắm rồi, phải đến sáu năm nay, tôi buồn, tôi không coi một cuốn phim nào mới nữa, không coi dvd phim, họa hoằn lắm, khi phủi bụi, mấy cái tape cũ, mới bỏ vào cái máy VCR vẫn còn, để coi lại phim đã có sẵn. Ghé qua thư viện, bây gìờ mới để ý tới các DVD phim có ở đây. Tôi thường thích coi những phim của các xứ khác, không phải phim Mỹ, để coi cách làm phim không giống Mỹ, cảm xúc khác, văn hóa các xứ khác, để coi những xứ mà mình chưa được dến, coi những rung động lạ. Một khoảnh khắc, trong đời sống bận bịu căng thẳng chạy theo tiền bạc của xứ Mỹ này, chạy theo khoe khoang đua chen, tự khoe, sống để khoe, tốc độ qúa nhanh. Một vài tiếng đồng hồ, tôi thắng đời sống đó lại, thả hồn chậm rãi đi vào các thiên đường khác, hay địa ngục, đi một cách chầm chậm không vội vã, thiên đường hay địa ngục, đều không cần đi nhanh tới địa ngục, và cũng không cần đi nhanh ra khỏi thiên đường.
.
Kéo một lô phim ngoại quốc về, phim nào không phụ đề tiếng Anh thì cũng ráng coi một chút bằng tưởng tượng, hay thì coi tiếp, không thì thôi, coi cách bỏ nhạc âm thanh đệm, cách quay, coi chiều sâu, coi khung cảnh, coi khung phim như những bức tranh mầu thủy mạc, mầu nước, coi những tầm thường của đời sống, coi những thiên nhiên tầm thường qua sự chọn lựa của đạo diển chọn sẵn rồi mới tới mình, tôi thấy nhiều cảm xúc, hơn là coi phim ồn ào giải trí tha hồ cười cợt, hay giết chóc tàn bạo xong rồi thôi chẳng còn gì để nhớ, không cần suy nghĩ, như đi cầu, giựt nước thế là xong.
.
.
Vì bắt đầu cần tìm lại phim mù coi từ hơn mười năm trước, bây giờ chỉ nhớ loáng loáng, tình cờ tìm lại được; “The Color Of Paradise, mầu sắc của thiên đường”, phim của Majid Majidi. Cầm thêm vài DVD về một lúc, một phim Nhật, một phim Do Thái, thêm một phim, chằng để ý tới. Tới lúc coi thì lại là một phim người Mù của Iran, cũng của đạo diễn Majidi, phim không có nhiều khung cảnh thiên nhiên đẹp, không buồn, không hay bằng, không gây cảm xúc nhiều như phim Mầu Sắc của Thiên Đường, nhưng cũng qúa đủ sự cần thiết để viết chuyện Thiên Đường Mù này cũa tôi. Một tương phản của tâm tư con người, có lẽ, con người với bản năng hành xử cuộc đời được đã được tạo sẵn từ trước trong các tế bào óc não khi bẩm sinh, không thay đổi được, cho dù học hành giáo dục, dưới ảnh hưởng của môi trường sống, vẫn không thay đổi được cái bản năng hành xử có sẵn trong gene của óc não.
.
Thiên đường mù, hay thiên đường sáng, chưa chắc có thiên đường hay không nữa, người mù khi lên thiên đường chắc sáng mắt lại, như vậy khi sống trần gian, họ dùng chữ viết khác chữ nổi bằng dấu hiệu, Braille, như vậy lên thiên đường, không bị mù nữa, như vậy họ cũng thành mù chữ hay phải học lại chữ viết abc từ đầu, hay trên thiên đường chắc con người không cần có mắt nữa, không mù mà cũng không sáng, chẳng cần phải đọc cái gì hết, có sẵn trong đầu rồi, vì nếu cái gì cũng đẹp qúa, thì cũng không biết là đẹp, vì không có xấu để mà so sánh   ….. hì hì, chết là hết thôi, mà không có thiên đường để mơ ước thì đời cũng sẽ khổ thêm, vì đời bớt vui, không có thiên đường để mơ ước, dùng viễn tượng thiên đường để xoa cho đỡ đau khổ hiện tại. Như vậy thiên đường không có tàn tật, không có đau khổ, không có xấu xí, không có nghèo khổ, không bao giờ chết, ai cũng sống, thiên đường bao la, không bao giờ chật vì ai cũng sống vĩnh cửu, không chết, thiên đường phải bao la mới chứa đủ, thiên đường không đầy người chật đất như thế giới ngày nay, mà người ta vẫn phải giết nhau chết do sắp đặt của thượng đế cho bớt chật đất chăng.
.
Ai cũng mơ ước có thiên đường, thiên đưòng người sáng mắt, khác với thiên đường của người mù, là cái chắc, vì thiên đường sáng và thiên đường mù đều khác nhau, vì thiên đướng đều do tưởng tượng mà ra, có nhiều điều người mù không thấy, không biết, không đau khổ, thì làm sau thiên đường của người mù giống thiên đường của người sáng được. Ông người mù có cô con gái ở trên, không biết ông ta mù trước khi có vợ hay mù sau khi có, như vậy đối với ông ta, đâu cần mặt vợ ông ta phải đẹp, hay xúc động tình dục của ông ta đâu cần đến nhan sắc bằng thị giác. Lên thiên đường người sáng, ông ta sẽ khổ sở nếu thấy mặt vợ mình không được đẹp chăng, hay trên thiên đường ai cũng đẹp. Khổ quá nói mãi, phải có xấu thì mới có đẹp, để mà so sánh, ai cũng đẹp hết thì bình thường hết, đâu thấy cái đẹp hiện ra, thiên đường mà không có so sánh thì chán chết, không còn gì hấp dẫn, cái gì có thiếu, thì khi có nó mới có cảm giác sung sướng và thỏa mãn.
.
.
.
.
la-et-st-masterchef-winner-20120911-001.jpg
.
.
Lẩm cẩm như thế đó, thiên đường không có mù mà cũng không có sáng, thiên đường chỉ có sướng mà không có khổ, thì đang sướng chắc cũng không biết nữa, chắc lại tò mò, khi đến thiên đường rồi thì lại mơ tưởng có chốn nào đó cao siêu đáng hưởng hơn thiên đường nữa. Như vậy thiên đường cũng chắc gì hấp dẫn, thiên đường không có chết chóc, không chết vì đói, như vậy đâu cần ăn uống làm gì, khỏi cần miệng, khỏi cần bao tử, thiên đường không có mù, chỉ có sáng chăng, vậy đâu cần mắt, trên thiên đường cái gì cũng đẹp hết thì mở mắt ra làm gì, đẹp là cái chắc …. Hì hì lẩm cẩm thiệt, đọc tới đây đã chán chưa. Thôi trở về thực tế một chút. Trở về thiên đường trần tục đây, nói chuyện kiến trúc và người mù ở Mỹ một chút. Nói ngang về kiến thức kiến trúc một chút, sau đó sẽ trở về chuyện Thiên Đường Mù.
.
Nói về trần tục đầy khổ đau này, thì có lẽ nước Mỹ là thiên đường của người tàn tật, xin lỗi một chút, nói như vậy cũng đúng mà cũng sai, nếu người tàn tật chấp nhận định mệnh của mình là như vậy thì so sánh với người tàn tật ở xứ khác, xứ Mỹ là thiên đường chăng? Nói tới đây lại nhớ đến câu nói trong phim Mầu Sắc của Thiên Đường, đưá bé mù, nhân vật chính trong đó, được dậy rằng, God loves them more than other ordinary people, because they are blind Thượng Đế yêu thương những đứa bé mù hơn những người bình thường vì bị mù. Đứa bé mù khóc hỏi: Thượng Đế yêu chúng nó hơn, thì tại sao lại để cho chúng bị mù, tại sao không cho sáng mắt, để thấy thượng đế để cám ơn. Còn tôi, tới đây thì cũng xin hỏi God một câu thôi, sao không đón những đứa bé mù đó về thiên đường sáng mắt sớm hơn cho các em bé mù được hưởng sung sướng của thiên đường nhanh hơn thay vì phải chờ đợi mòn mỏi vài chục năm mù hưởng thêm những đau khổ do những người sáng mắt gây ra cho các em bé này.
.
.
.
la-et-st-masterchef-winner-20120911-001.jpg
.
.
.
Cho là xứ Mỹ là thiên đường của người Mù, cũng có chút đúng, vì từ năm, hình như 1987 có đạo luật ADA ra đời, một phần chính trong đó, về kiến trúc, phải cung cấp những tiện nghi giúp đỡ người tàn tật trong đời sống hàng ngày khi xây cất những công trình lớn hay công cộng, thương mại sau khi đạo luật ADA được bắt đầu. Ở đây chỉ nói đến phần dành cho người Mù, vì câu chuyện bắt đầu về hai cha con người Mù mà tôi gặp, đã chạnh lòng tự so sánh với mình, vì tôi cũng chỉ là một con người tầm thường hèn hạ vẫn tham lam như bất cứ ai, tham sân si, tham lam như cha sư ganh đua thèm xây chùa chiền nhà thờ to lớn hơn để lý le, từ câu chuyện thành công của cô Christine Hà, một cô gái VN bị khiếm thị, ái nữ của anh Hà thời Triển KT66, đã hạ tất cả những đầu bếp Mỹ sáng mắt để đoạt giải.
.
.
.
.
.
.

còn tiếp, đang viết dở ..... duongtiden
.
.
thien duong mu, christine Ha, ha thoi trien KT66 …. duongtiden, duongtiman, dai hoc kien truc Saigon
.
.


Tuesday, September 25, 2012

Kiến Trúc Tình Tự Dân Tộc Việt, một toà nhà vui của Kts Dương mạnh Tiến, AIA. A Vietnam motif building by Tien Duong, AIA.

.
.


.
.
Kiến Trúc Tình Tự Dân Tộc Việt, một toà nhà vui của Kts Dương mạnh Tiến, AIA. A Vietnam motif building by Tien Duong, AIA.
.
.
.
.
.
.
ztd-vnmotif-bw.jpg
.
.
.
.
.
.
ztd-vnmotif-cl.jpg
.
.
.
.

.
ztd-vnmotif-bw.jpg
.
.
.
kien truc tinh tu dan toc, vietnam architecture, kien truc Viet Nam, duongtiman, duongtiden, dai hoc kien truc saigon, saigon school of architecture.kts duiong manh tien aia, architect tien duong aia . 
.
.

Thursday, September 20, 2012

Kiến Trúc Tình Tự Dân Tộc, Trung Tâm Trình Diễn Nghệ Thuật của Kts Dương mạnh Tiến, AIA. Vietnam Performing Arts Center by Tien Duong, AIA.

.

.
.
.
Kiến Trúc Tình Tự Dân Tộc, Trung Tâm Trình Diễn Nghệ Thuật của Kts Dương mạnh Tiến, AIA. Vietnam Performing Arts Center by Tien Duong, AIA.
.
.
.
.
ztd-vn-parts-center-1.jpg
.
.
.
.
Kiến trúc với những đường nét tình tực dân tộc, khuôn dạng quê hương trong đời sống hàng ngày như nón lá, rổ rá thúng.
.
.
.
.
ztd-vn-parts-center-1.jpg
.
.
.
.
.
ztd-fp-vnpercrnter.jpg
.
.
.


.
ztd-vn-parts-center-1.jpg
.
.
.
kien truc tinh tu dan toc, kts duong manh tien aia, tien duong aia, khuon dang viet nam, vietnam motifs, kien truc Viet Nam, Vietnam architecture, dai hoc kien truc Saigon, saigon architecture, duongtiden, duongtiman.
.

Labels Loại Bài

Followers

About tmd.design

My photo
a place for architectural design and others ... more , viết truyện lẩm cẩm tào lao và nhiều nữa .. contact: tmd.design@yahoo.com
Powered by Blogger.