copy of tmddesign old multiply blog

Pageviews

Sunday, November 11, 2012

Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 … tiếp theo bài thứ bẩy ... The July Boat, part 7, by duongtiden, Sept., 2009.

.
.

Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 … tiếp theo bài thứ bẩy ...
.
tiếp theo bài thứ sáu kỳ rồi … đợi xuồng đầy công an và AK tiến lại gần … có nên sửa soạn chơi trước không ? ..
.

.


Chiếc xuồng chở đầy công an tiến lại gần.
.
.
.

Tôi nín thở nhìn chiếc xuồng bên trên đầy công an và AK tiến dần lại, nhưng mặt mấy người này cứ nhìn thẳng phía trước mà không nhìn ngang, họ không có cử động hay thay đổi vị thế tấn công như sửa soạn ngừng hay thay đổi tốc độ. Chiếc xuồng đi thẳng, người lái máy đuôi tôm đằng sau không hề xoay ngang nhìn về hướng chúng tôi, có lẽ họ đi thẳng gần tới nơi chúng tôi đã ngừng mua dừa để điều tra, giờ nhìn trên sông không hề thấy ghe nào di chuyển nên họ không thèm dòm nghó chung quanh bờ. Chúng tôi cũng đã rời được chỗ mua dừa một đoạn khá xa về hướng ra biển, không phải theo hướng ngược về Cần Thơ.
.
Làn sóng nước tạo ra bởi ghe công an giờ đi vào tới bờ làm lay động ghe chúng tôi núp sau hàng là dừa nước rậm rạp chòng chành. Hú hồn, may là đã ngừng nghe trốn trước vào đám dừa nước rồi, nếu đụng đầu đang đi trên sông là thế nào cũng bị gọi chận lại xét. Đụng đầu với công an thì sẽ không biết kết cuộc thảm não như thế nào. Đồ chơi thiệt thì còn cột dưới đáy ghe, chưa kéo lên, chưa có sao, tôi chỉ cần thả mấy cục sắt xuống nước là xong, mất tang chứng, cùng lắm bị bắt nhốt điều tra thôi, chưa cần chống cự, không chơi lại vội, chưa bị bắt qủa tang, chưa cần thí cô hồn để chơi lại.
.
Tôi bàn vơí PhD, cứ nằm yên trong này, coi xuồng công an có đi xuôi ngược lại lần nữa không. PhD không đồng ý, nói ghe công an đến chỗ mua dừa còn hỏi han chỗ đó hồi rồi mới quay lại, chưa chắc quay lại, có thể họ đi tiếp xuôi về hướng Cần Thơ tìm kiếm. Bây giờ ra ghe chạy khỏi chỗ này gấp, nếu xuồng công an quay lại, ghe mình vẫn chạy nhanh hơn máy đuôi tôm của nó, với lại trễ rồi phải đi xuôi gấp xuống Đại Ngãi trước khi trời tối mịt, còn phải mua đồ ăn và nhớt cho hộp số. Tôi đồng ý ngay.
.
Bây giờ, mọi chuyện sẽ theo dự tính của PhD, vì PhD đã dò đường lên xuống khu này, ngừng tại Đai Ngãi nhiều lần, từ đây đi ra biển là sẽ đi trong đêm, ra cửa biển lúc nửa đêm, vừa lúc thủy triều lên cho ghe khỏi mắc cạn mấy con lươn cát thấp và trăng sẽ lên sau, có thể nhìn thấy và tránh không lủi vào những dàn lưới dăng đáy ở cửa sông. Chúng tôi yên lặng đi tiếp và kiểm soát kết qủa của vài tiếng rồi. Mua được mấy trăm trái dừa, coi như chuyện có nước uống và dằn ghe cho nặng xuống để dễ cắt sóng hơn, được giải quyết. Tôi gắn xong được chân cột buồm. PhD gắn được chân lan can phía sau ghe chỗ đứng lái, còn bơm nước coi như không xong, bỏ đó. Còn đồ ăn không có, nhớt cho hộp số không có. Bây giờ xuôi tới Đại Ngãi, điểm có mua bán và đông dân cư, có chợ sau cùng trước khi ra biển. Tới đó thì PhD sẽ lên chợ mua đồ ăn và nhớt hộp số.
.
Tới Đại Ngãi, chúng tôi thả ghe vào, ngừng phía trên chợ, chứ không ghé sát vào ngay cầu tầu chính để tránh bị dòm nghó. Từ từ tắp vào đám ghe đậu sẵn, quăng dây cho mấy người ghe khác nắm dùm. Từ chiều đi trên ghe, PhD đã luyện thêm cho Boy và Tôi biết cách lái ghe, buông thẩy dây vào bờ như thế nào rồi. PhD cầm thùng nhớt không, cầm giỏ phóng nhẩy chuyền ghe lên bờ trước. Còn lại chúng tôi lo cặp ghe bên ngoài chờ sẵn. mấy cái đầu người lạ dòm qua ghe tụi tui quan sát và hỏi:
.
_ Mấy anh đi mua bán gì vậy?
_ Tụi tui đi mua dừa, Dao lắp tắp trả lời.
.

Bây giờ thì Tui và Boy nóng máy lắm rồi:
.

_ Dao, ai biểu cái mồm mày láu táu dữ vậy, đâu phải ai hỏi gì cũng phải trả lời đâu, nói qua loa cho có ai biểu mày khai tới chi tiết vậy.
.

Tiếng bên ghe kia vẫn vọng qua:
.

_ Đi mua đâu xa cho mệt, tụi tui mới chở dừa trong vườn ra đi bán nè, qua coi dừa đi, lấy bao nhiêu lận.
.

Tui và Boy nhìn Dao muốn chửi thề. Mày im nhe, đừng lộn xộn, ngừng nghe ở đây là đợi PhD rồi dọt, đó là chuyện chính, không có mua bán dừa gì hết nhe. Người bên ghe cạnh đứng lên, bước tới dòm sâu vào ghe chúng tôi rồi tiếp tục chào mời, níu kéo Dao mua dừa của họ. Dao lúc này cầm dây bước qua thành ghe bên đó cột tạm dây. Không biết nó tiếp tục lầu bầu mua bán gì, rồi quay vô nói:
.
_ Tao phải mua thêm một trăm trái dừa nữa, họ hỏi dừa lúc nãy mua bao nhiêu, bây giờ cho giá rẻ hơn nữa. Không mua thì họ nghi ngờ.
.

Tôi cũng nổi quạu và nói lớn cho người bên kia ghe nghe được:
_ Ngừng ở đây là để nấu cơm ăn và ngủ, mua dừa mai trời sáng mua cũng được, tha hồ chọn lựa, giờ tối thấy gì rõ mà mua, đợi thằng chủ ghe về, mua bán gì là nó quyết định chứ không phải mày.
.
Dao lúng túng, nói nhỏ, cố cãi:
.

_ Tao đã đồng ý giá cả rồi, chỉ mua có trăm trái cũng lẹ lắm, rồi hạ giọng năn nỉ, không mua họ nghi.
.

Tôi gằn giọng, bực lắm rồi:
.

_ Mày im miệng được không, chi cần nói ghe đi chở thuê, mua bán gì là chuyện của thằng chủ ghe mới bước lên chợ, ai biểu mày phải nói nhiều chuyện lê la khai rõ ràng vậy.
.

Tôi, Boy và PhD còn có hệ thống trên dưới nể nhau, nghe lời nhau từ trường KT qua nhiều năm, còn thằng Dao này nó đi ngang, bạn của PhD, coi như nó chỉ nghe lời của PhD thôi thì phải. Bây giờ không có PhD, nó bỏ qua ghe bên kia tiếp tục chuyện mua thêm dừa bằng tiền riêng của nó.
.
Tôi vẫn dòm kỹ phía trước hướng chợ, nơi đèn sáng có cái cầu tầu nhỏ, nơi PhD vừa nhẩy ghe đi chuyền lên hướng đó để canh chừng nếu có gì xẩy ra, tôi ra hiệu cho Boy ra phía sau, nắm cần máy ghe, cho nổ bất cứ lúc nào cần, còn Dao và mấy người ghe bên cạnh lui cui đếm dừa bỏ qua.
.
.
Loạt đạn AK bắn thẳng vào chúng tôi ...
.
.

Thình lình tôi nghe nhiều tiếng còi tu huýt thổi vang lên và nghe nhiều tiếng động la lối phiá chợ. Tôi biết là động rồi, chỉ có PhD gây ra lộn xộn trên đó chứ không ai. Tôi quay lại kêu Boy nổ máy để đưa ghe lên ngay chợ, nó cũng nghe tíếng động lộn xộn như tôi. Nhào lên gỡ sợi dây được cột vào ghe bên cạnh, tôi đạp cho ghe rời ra, kêu Dao nhẩy qua ghe cho kịp, không biết nó đã trả tiền mua dừa chưa. Chúng tôi lao ghe lên chỗ cầu tầu ngay chợ nơi đèn sáng để cứu PhD.
.
Từ đó, nhìn lên cái dốc chợ tôi thấy bóng dáng PhD mặc quần đùi, áo ka ki vàng đang bê cái thùng nhỏ, ôm hai tay trước bụng phóng chạy xuống cầu tầu, đằng sau có vài người cầm AK thổi còi đuổi, tiếng AK bắn lên trời từng viên lộp cộp kèo theo tiếng hô: đứng lại ! đứng lại rất lớn. Chung quanh rất im lặng, người ở chung quanh không ai ló ra, chắc sợ trúng đạn. Boy lao ghe tới sát cầu tầu, tôi đứng trên ghe thả dây cột bánh xe hơi để đệm cho đụng ghe vô cầu tầu, đưa tay cho PhD kéo nhẩy lên, quăng cái thùng vô khoang, PhD đã được kéo nhẩy lên, tràng đạn AK nổ theo, họ đã bắn thẳng. Tôi và PhD la lớn cho Boy quay ghe đổi hướng thẳng ra sông chạy về hướng Cần Thơ thay vì chạy tiếp thẳng ra biển vì tiếng động cơ máy rồ ga rất lớn của Boy đằng sau. Bốn đứa đều đứng trọn vẹn trên ghe, đưa mình ra trước loạt đạn bắn thẳng tử trên dốc chợ xuống.
.

Chiếc ghe quẹo ngang, Boy tống hết ga, cái đầu ghe bốc ngược cất cao đầu quẹo nghiêng từ cầu tầu Đại Ngãi đâm thẳng ra giữa sông, tiếng máy nổ lớn lắm, tôi không biết có bị bắn tiếp theo nữa không, tôi thì chưa thấy bị gì, tôi hét lớn coi có đứa nào trúng đạn không, tôi có cái túi cứu thương đeo trong cái túi dù gìờ quàng trên vai, trong ghe, hình như má của PhD cũng đã xếp cho cái túi cứu thương nữa. Giờ thì PhD nắm tay lái ghe, tất cả rút xuống khoang, PhD cũng ở trong khoang cabin, chỉ lòi đầu ra sau ghe lái chạy hết ga về Cần Thơ lại. Không có đưá nào trúng đạn hết, còn té xuống khoang, đụng đầu vào ghe trầy trụa thì chắc là có, tôi cũng thấy đau rát phía sau cổ lắm, nhưng không để ý nữa. Thật may mắn, loạt đạn AK bắn thẳng đều né chúng tôi hết, dù có nghe tiếng đầu đạn tung tóe vào thân ghe. Hú Hồn. Giờ viết lại nghĩ thật run, sao có thể may mắn đến thế, có lẽ nhờ Lệ Thanh phù hộ bên trên cao.
.

Thấy coi bộ êm chút, PhD hạ máy xuống êm coi có tiếng động cơ ghe máy nào đuổi theo không, rồi quyết định đi vòng qua bên kia cái cồn rồi đổi hướng đang đi Cần Thơ chỉ để đánh lừa ghe tầu đuổi theo nếu có. Chúng tôi quay ngược lại đi ra biển tiếp, đi con đường lạ, PhD chưa dò đường này bao giờ. PhD cho máy nổ chạy như bình thường không muốn cho người trên bờ nghe tiếng ghe to quá hay chạy nhanh qúa. Tôi và PhD ra đầu ghe, PhD cho biết giờ chỉ có cách đi thẳng ra biển đi luôn là an toàn nhất, giờ thì đã động lớn rồi, tụi nó gọi máy báo động cho ghe tuần trên sông hết thì đi về Cần Thơ cũng kẹt, đi ra biển giờ thì sợ tụi nó chận dưới đồn công an biên phòng Đại Ngãi, nên tụi mình đi vòng qua cồn, đi đường trong, tránh cái đồn công an đó. Nhánh Hậu Giang khi đổ ra biển thì chia ra nhiều nhánh nhỏ xen lẫn với các cồn ở giữa, bây giờ chúng tôi đi một nhánh mới, it ai đi, chưa dò đưòng này bao giờ để ra biển. PhD cũng lo lắng, nhưng đánh đổi với chuyện bị chận bắt sẵn ngoài cửa biển thì không có cách nào khác. Tôi cũng nói, thôi lo gì cho mệt, tối nào ngoài cửa biển đều có ghe bỏ ra đi như mình, như vậy, muốn bắt thì tối nào tụi nó đến phải canh để bắt hết. Mùa này giông bão tháng bẩy, tụi nó để cho đi vì biết cũng chết vì bão.
.
.
z-td-july-free-2.jpg picture by tddesign

.
.

Bây giờ giao ghe cho Dao lái, PhD kéo đồ chơi của chúng tôi từ đưới đáy ghe lên, thật là may mắn, tắp vô bờ nhiều lần mà cái bọc này không đụng đáy sông rớt ra hay hư hại đồ bên trong. Bây giờ kéo đồ chơi ra, đầy đủ đồ trang bị hết, dao găm, ống dòm, địa bàn, phao nổi bằng bình hơi giựt ra cho nổi, nhiều đồ đặc biệt để đi biển, giờ mà bị bắt là hết chối cãi. Má của PhD đã mất cả năm lên xuống, mỗi lần mang theo ít món quốc cấm này. Tôi đeo sợi dây nịt của bao phao bụng vào, kèm bao cứu thương, nhưng bao đựng dao găm thì không có, tôi bực lắm, dao thì sắc nhọn, cài vô mình như thế nào đây, cái bao da rất đẹp có túi cho cục đá mài nhỏ bên ngoài nữa, sống dao găm là cái lưỡi cưa, tôi đổi sợi dây nịt từ Mỹ về với con dao này loại của ranger từ Thành Râu, làm chung ở Tổng Cục Hoá Chất. Bây giờ thì tới giờ chơi rồi, đồ chới đã mang ra không còn đường quay lại nữa.
.
PhD, Boy và Tôi bắt đầu dùng cưa tay, hạ cái mui ghe trên cao xuống, bịt mái dốc vào thành ghe, đóng giữ vải bạt lại. PhD chuẩn bị đầy đủ nguyên bộ đồ thợ mộc của Mỹ, búa, cưa , đục, khoan dao kéo, kìm kẹp gì có đủ hết, sung bắn đinh stapler nữa, ba đứa làm rất ăn khớp nhanh chóng, cho dù chưa tập dợt bao giờ, cái hệ thống patron negre của trường KT thiệt lợi hại, đứa nào biết chuyện nhất, chỉ huy là những đúa khác nghe lời răm rắp. Gia đình PhD giầu có, nó lại ham nghịch ngợm làm đồ, nên đồ dụng cụ hầu như cái gì cũng có loại chiến của Mỹ. Bây giờ Dao ở đằng sau lo lái ghe, nhìn cho kỹ vì trời tối đừng lao vô bờ hay đụng gì trên sông là tốt lắm rồi.
.
Một hồi, ghe tiếng máy tầu theo phía sau, và ánh đèn pha loang loáng thỉnh thoảng mở lên quét vô bờ, chết mẹ rồi, không lẽ tầu công an biên phòng đuổi theo, ghe tụi tui nhỏ, máy động cơ lớn, vẫn luồn lách nhanh hơn tầu phía sau. PhD quyết định tăng máy ga lên, ra phía sau lái ghe đi nhanh hơn nữa. Tôi bắt đầu phân phát băng cứu thương cá nhân cho mỗi thằng, sợ tụi nó bắn súng lớn trúng ghe là mỗi đứa văng một nơi. Rồi tiếng máy tầu nhỏ dần, có lẽ tụi nó bỏ cuộc, chúng tôi hạ máy ghe xuống thì đúng vậy, không thấy tầu tuần tăng máy lên nữa đuổi theo, hay tụi nó có tầu khác đợi ngoài biển, làm sao biết được.
.

Bây giờ Dao trở xuống lái ghe, ba đưá còn lại kéo mấy tấm bạt vải cao su ra bọc trên mui từ đầu ghe kéo dài xuống cabin, bấm hai bên thành ghe giữ lại bằng đinh bắn từ súng stapler, loại căng bảng vẽ thường dùng trong trường, nhưng loại đinh bự hơn. Nhìn bây giờ thì cái ghe rất là quái đản, nó giống cái tầu ngầm nhiều hơn vì phần nhô trên mặt nước chẳng là bao nhiêu, lại được bọc vải từ mũi xuống cabin cho nước biển đứng văng vào nhiều. Trời tối thui, làm trong bóng tối nên búa vào tay, cắt vài tay, cưa vào tay cũng có, lâu lâu có thằng la lên vì đau. Tôi thì khó chịu lắm vì dắt con dao găm, bọc quấn cái khăn, nhưng thỉnh thoảng cái đầu nhọn cứ đâm vào người. Tôi bực lắm. Hỏi PhD lần nữa, bao dao găm ở đâu. PhD nói dắt đâu đó trong nghe.
.

Tôi quyết định đi tìm bao dao găm của tôi trong đêm tối mờ, bằn cách rờ rẫm trong thành vách của cabin, rở chung quanh, và cứ kiên nhẫn rờ tiếp, bất thình lình tay tôi rờ đúng cái ống khói máy tầu dẫn dưới hầm ghe lên cabin chỉa phun khói ra vách ở bên ngoài ghe. Tôi hét lên một tiếng kinh hoàng, cái bàn tay nắm gọn ống khói máy ghe thật vửa vặn. Tôi lao ra sao khoang ghe, nằm dài trên sàn thọc bàn tay xuống sông, lòng bàn tay bị phỏng đau đớn kinh hoàng.
.

Trời tối lắm, lòng bàn tay bị phỏng được tôi quấn khăn nước, thôi đành cất con dao vào túi dù, bỏ chuyện dắt lưng. Đeo túi dù ngang lưng, di chuyển trong ghe, không dám mở đèn vì sợ bị bắn trúng từ đâu đó. mấy đứa thay phiên nhau ngồi đầu ghe để coi chừng ra lệnh cho phía sau lái, sợ ghe chạy không đúng giữa sông có thể ủi bậy lên bờ, hay trúng những cái gì nổi trên sông cũng chết. Coi giờ là cũng gần nửa đêm, gần ra cửa biền rồi, chúng tôi uống nước cho đã, rồi kéo thùng nước sông 20 lít lên. Bây giờ viết đến đây mới nhớ lại là từ trưa tới gần nửa đêm, chưa có thằng nào có gì ăn, hay thấy đói, hay thấy nhắc tới chuyện ăn, vi qúa nhiều chuyện hồi hộp xẩy ra liên tục.
.

Bây giờ có ít phút trống, mới hỏi PhD chuyện gì đã xẩy ra lúc trên chợ Đại Ngãi. PhD kể lúc vô tiệp tạp hoá, không thấy có gì ăn hết, thấy mấy bịch bột Bích Chi (loại bột gạo lức, khuấy cho con nít ăn, thông dụng hiệu Bích Chi) bỏ dưới đất, hỏi mua, thằng chủ nói ăn đâu được, bị mốc rồi. PhD nói cứ mua mang về CT bán, vì giá bột lên, hỏi mua dầu hộp số, chủ tiệm nói không có vì ít người mua, nó nói để kêu con nó đi hỏi coi nếu chỗ khác có dầu thì lấy về cho. Rồi nó gọi thằng con trai lớn ra dặn cái gì đó rồi bỏ đi. PhD sợ nó kêo con đi gọi báo công an vì có đứa đi mua đồ ăn mốc bỏ đi, mua dầu hộp số lúc tối trời rất là khả nghi. PhD trả tiền đi ra liền, ôm bịch bột Bích Chi đi được một khúc là công an đuổi theo hô đứng lại. Giờ coi như có thêm được ít bao bột gạo Bich Chi loại nuôi em bé làm đồ ăn vượt biển, đúng là diễu, còn đồ ăn chính là vài trăm trái dừa để uống và ăn cùi dừa, chỉ có vậy thôi, quên, thêm 20 lít nước sông nữa.
.
.

Bây giờ thì chung quanh vắng lặng, chỉ duy nhất có ghe chúng tôi trên sông, hai bên cồn cũng vắng hoe, tối đen không thấy đèn, chắc không có ai ở. Cứ thế mà chúng tôi xuôi ra biển, dự đoán nửa đêm, trắng sẽ lên sau khi chúng tôi ra biển được. bây giờ PhD lái ghe, cố gắng nhìn kỹ những ánh đèn đỏ nhỏ của các cột đóng giăng lưới bắt cá, gọi là giăng đáy ở cửa sông. Sau đó thì như PhD cho biết trước, chúng tôi sẽ phải vướt qua khu vực có nhiều lườn cát, dễ bị mắc cạn, qua được chỗ thấp này là ra biển. Tôi có hỏi PhD từ trước là sao không đi vô luồng nước sâu như tầu lớn, thì PhD cho biết, chỗ đó thì có ghe tuần công an, hay tụi nó có thể quan sát dễ dàng. Di trốn nên phải chọn những chỗ vắng, lao ra biển, chỉ tiếc những chỗ đó là chỗ cạn ít ghe to lai vãng. Ghe này thấp không có lườn đầu mũi nên dễ nổi, ít mắc cạn hơn.
.

Theo PhD, chiếc ghe đi biển chính, lần trước để đó, bị đứa em út của PhD lén lấy đi cùng với mười mấy đứa bạn, ra cửa biển tụi nó bị mắc cạn, nhưng ở chỗ khá kín không ai thấy, nằm lại chờ nước lên sẽ đi tiếp thì bị công án đến bắt, còn bị giam tới giờ. Có người đến nhà báo, người đó là phụ nữ, bị giam chung với em của PhD. Bà này đi chiếc ghe khác, đêm đó họ cùng ra cửa biển, có nhìn thấy hai ghe cách nhau xa xa, ghe bà này mắc cạn phiá ngoài nên công an đến bắt, bà ta không hiều làm sao, ghen ghét gì đó nên nói tối qua ra biền hai ghe, còn chiếc bị mắc cạn bên trong nữa, nên công an mới vào then sâu bắt ghe em của Phúc. Bà này sau đó hối hận, vì là đàn bà nên được thả trước, em của PhD nhờ bà này đến nhà nhắn cho gia đình PhD là đang bị bắt giam.
.

Cái viễn ảnh bị mắc cạn nó ám ảnh nặng nề lắm, còn bị tầu công an bắt thì hên xui may rủi thôi. Toi có từng dò hỏi công an biên phòng thì được biết, họ thường chỉ bắt những chuyến lộ đường dây từ khởi hành, hay bị gài, còn nửa đêm không rảnh đi chận bắt những chỗ hẻo lánh, dễ bị súng đạn bắn lại. Đợi sáng đi tuần bắt những ghe mắc cạn hồi đêm, dễ hơn, vì những người cầm đầu bỏ trốn hết trong đêm, chỉ để ghe mắc cạn và những người đi theo bị kẹt lại, như vậy an toàn và hốt vàng bạc dễ hơn.
.
.

Ra tới cửa biển, vắng lặng, không hề thấy có tiếng ghe nào khác, trời vẫn tối, thấy ánh đèn đỏ của hàng giăng. PhD lái ghe tránh xa khu dàn đáy và ghe ngóng tiếng máy ghe khác. Tự nhiên tôi cảm tốc độ ghe giảm lại, nghe tiếng ghe cạ đáy, đứng phía sau sàn ghe với PhD, hai đứa quay lại nhín phía sau chân vịt thì thấy sủi bọt đục ngầu lên. Ghe đang đi vào chỗ rất thấp, PhD bẻ lái qua lại, thấy chỗ nào ghe nổi nhẹ lên thì tăng ga lên một chút, mò mẫm tìm đường ra thoát cho ghe khỏi mắc cạn, chúng tôi đều hồi hộp yên lặng để cho PhD loay hoay lái ghe và tăng giảm tốc độ tìm luồng nước sâu ra biển.
.

Tự nhiên ghe lắc nhẹ mấy cái, nhào lên nhanh, nhồi mấy cái cái nữa, chúng tôi đã thoát được chỗ cạn, sóng phía sau ghe không còn đục nữa, PhD tống ga theo thẳng hướng vừa có sóng nhồi mà đi nhanh hơn. Chúng tôi đã ra biển, thoát được chỗ mắc cạn hơi hơi, làm ai cũng sợ. Trời bây giờ sáng hơn, trăng bắt đầu lên, nhưng trời có vẻ u ám, muốn mưa. Chúng tôi lao ghe thẳng ra biển, sóng hồi nhiều hơn nữa, đúng là biển rồi, hít được mùi nước mặn, trước mặt mờ khoảng bao la.
.
.

z-td-jul477-leavingmekong.jpg picture by tddesign
.

PhD vẽ hình trên lúc ở trại tị nạn, bỏ qua phần vải bọc từ mũi xuống đến cabin, nên thấy đủ hình dạng mũi thuyền, mái dốc hai bên coi có khối như vậy, chứ thực ra không biết con thuyền nó giống cái gì, đen tối, không đèm, chắc giống quái vật biển đi trong đêm.
.

.

Mừng quá, kéo nhau ra phía sau ghe đứng hết, sau ghe giờ đã được PhD gắn lan can từ lúc còn trong sông cho khỏi rớt xuống biển khi sóng đánh lắc lư, chúng tôi quay lại phía bờ nhìn ành đèn đỏ của dàn đáy …. Nhìn bóng bờ mờ đen, chúng tôi đều yên lặng, không ai nói gì hết, cứ thế mà nhìn vào bờ. PhD lái ghe, thỉnh thoảng nhìn phía trước, biển rất yên, rồi cũng quay lại nhìn vào bờ, thỉnh thoảng nhìn sóng nước phía sau ghe mà lái. Chúng tôi cố nhìn đất nước VN, quê hương chúng tôi từ bé đến giờ, người thân, gia đình vẫn còn ở lại đằng sau. Nhìn về phía trước, trăng bắt đầu lên, sáng từ từ, trời hơi u ám, phía trước biển rộng, không biết những gì sẽ xẩy ra trong giờ phút tới. Đằng sau, quê hương nhỏ dần, nhìn được lần cuối chăng. Tôi ứa nước mắt, chắc đứa nào cũng ứa nước mắt và im lặng, con thuyền bây giờ cất cao mũi, lao vào đêm tối một cách kiêu hùng, chúng tôi đều nhoài người nhìn về sau đất nưóc VN, bóng chúng tôi lồng lộng trong gió, cố hít thở không khí quê hương lần chót chăng. Thật là bi hùng, như vậy mà hay hơn là trả tiền nộp vàng cho người ta nhồi nhét vào khoang ghe, bị nhốt kín, nôn mửa không nhìn thấy bầu trời. Tự làm ghe ra đi như vậy mà hay hơn, tự làm ra câu chuyện ra hành trình, tự mở con đường tự do ra đi cho chính mình, không lệ thuộc vào ai, tự binh bài và tự làm bài theo hết khả năng của mình, đó là truyền thống KT, ăn thua do chính đôi tay, khối óc và bắp thịt của mình, không dùng tiền mua vé lên tầu đi trốn, do người khác tổ chức, như vậy đùa dỡn với cái chết một cách đầy thú vị hơn, oh! ..  well!! cũng đã sống được trên hai mươi mấy tuổi rồi ... bạn bẻ đã có nhiều người mồ xanh cỏ hay thân xác tan biến đâu đó ... cái thân phận của dân tộc VN .. bao nhiêu con dân VN rất là vui mừng, phải nói là thèm thuồng, đuợc bỏ xác ra đi hơn là làm cái cột đẻn trong xứ cai trị bời VC.
.
.
hết bài thứ bẩy . sẽ tiếp theo bài thứ tám: ra hải phận quốc tế rồi .. ghe chúng tôi giống như con quái vật trên biển !!! không biết tầu lớn có biết chúng tôi đang đi tìm tự do, cần được vớt hay không ? không có đàn bà con nít, chỉ có 4 thanh niên lành nghề đi biển ??

duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay , the july boat.


Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 … tiếp theo bài thứ sáu .. The July Boat, part 6, by duongtiden, August, 2009.

.


.
Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 … tiếp theo bài thứ sáu ..
.
tiếp theo bài thứ năm kỳ rồi … tự nhiên cái máy ghe lụp bụp ít tiếng rồi ngừng nổ ..
.

.
Làm sao cho máy ghe nổ lại đây?  
.

Ghe ngừng hẳn, bây giờ tôi cũng không qúa bàng hoàng với những chuyện kỳ cục đang xẩy ra nữa, từ sáng sớm tới giờ, chì có vài giờ ngôi trên xe đò là còn êm ả ngủ chập chờn hay nghĩ bậy. Sau đó, cỡ chừng một tiếng là lại có thêm chuyện quái đản không như ý xẩy ra. Bây giờ tới cái máy ghe ngưng chạy, khói trắng bốc ra từ hầm máy. Chắc là có cái gỉ cháy hay nóng lắm. sau khi tan khói, tôi cũng bò vô coi máy, tất cả đều xúm lại, chung quanh máy khá chật chội.
.

Lần đầu tiên thấy cái máy ghe mới, nói chung là chú ý đến cái máy, trước đó trong đời có lẽ cũng nhìn thấy hầm ghe, hầm máy tầu nhiều lần, chỉ có cái không có dính líu gì nên không để ý tới máy thôi. Cái máy Nhật hiệu Yanmar, khá đẹp, nhỏ gọn, tuy nhiên đặt vào cái ghe nhỏ này, thì chật chội trong hầm ghe, máy chiếm gần hết chỗ trong đó. Tôi kiếm được cái khăn vụn, lau máy cho bóng, những chỗ náo không nóng, he he hy vọng nhờ lau chùi sạch, máy sẽ thương tình nổ lại chăng. Ai chắc cũng có một lần trong đời từng làm như vậy, khi không biết làm gì khác hơn. Cũng mò ra là phần bên dưới hộp số, khói trắng bốc ra từ đó, phần nối ống cây láp chuyền quay ra trục chân vịt, khúc này dễ bị nước cặn chung quanh văng vào trục máy nóng làm bốc khói trắng chăng.
.

Tôi không rành máy lắm, nhưng cũng nghĩ ra là máy nóng quá nên đứng máy, cũng không đúng, có vòi hút nước sông mát vào, rồi phun nước nóng trở ra bên hông ghe, làm nguội máy bằng nước sông mà. Vậy cái gì làm cho máy đứng lại, chỉ còn hộp số bị nóng thôi.
.

_ Từ trước giờ có bao giờ máy ghe đang chạy mà bị nóng, ngưng máy, bốc khói như vầy không? Tôi nỏi PhD.
_ Không chưa bị lần nào.
_ Vậy thì mấy hôm nay tụi bay có làm gì cái máy ghe không? Tôi hỏi tiếp.
_ Có hôm qua có chuẩn bị thay dầu máy cho chuyến đi, với lại máy mới rô đa xong, giờ thay dầu lần đầu tiên. Dao trả lời.
.

Hôm qua PhD và Dao xả nhớt ra, thay dầu mới, chuẩn bị cho chuyến đi. Tôi rờ đầu máy thì không thấy nóng lắm, nhưng chỗ hộp số chuyền ra trục quay thì nóng lắm. Tôi mới hỏi:
.

_ Thay dầu gì, dầu máy, rồi có thay dầu hộp số không ?
_ Thay dầu có một loại à, hôm qua hai thằng bàn là loại máy này mới, có lỗ thông dầu giữa máy và hộp số, nên chỉ đổ dầu một nơi, rồi dầu thông qua bên kia. Dao trả lời. PhD vẫn im lặng không nói gì, coi như đúng như vậy.
.

Bây giờ tôi sực nhớ cái xe Honda của tôi, có lần được Thắng, bạn chụp hình và chơi Basketball, học kỹ thuật Cao Thắng, thỉnh thoảng có sửa xe Honda, thay dầu, rửa carburator cho tôi. Có nhìn Thắng làm, đi mua hai loại dầu khác nhau, dầu máy lỏng, dầu hộp số rất là đặc, dầu máy thì xả rồi thay, dầu hộp số chỉ châm khi thấp cạn thôi khỏi thay, vì nhớt rất đặc. Thắng giải nghĩa rất kỹ cho tôi biết.
.

Như vậy là hai ông nội này PhD và Dao, chẳng biết gì về hai loại nhớt của cái máy tầu Yanmar này hết, không hề biết là có hai loại nhớt khác nhau nữa, chưa nói chuyện máy và hộp số có lỗ thông nhớt với nhau. Nhớt máy, để chạy máy loãng hơn vì piston cử động nhanh và nóng. Nhớt hộp số đặc hơn cho răng bánh xe trong hộp số không mòn, nên nhớt đặc. Hộp số không nóng bằng máy, vì không có đốt nhiên liệu, gây nổ trong đó. Hồi học máy nổ hai thì, bốn thì đã có được dậy trong môn Vật Lý khi học ở trung học.
.

_ Như vậy là từ nãy giờ, nổ máy ghe đi lâu nhất, hộp số không có nhớt, nên nóng quá, đứng kẹt, không quay, làm máy chết. Tụi bay xả nhớt hộp số, rồi chỉ đổ dầu máy, tưởng là nhớt dầu máy sẽ tràn thông qua hộp số. Tụi bay còn không biết là nhớt hộp số khác nhớt máy nữa. làm bậy rồi. Tôi giải nghĩa, có hai loại nhớt khác nhau cho máy và hộp số, không có chuyện xài chung chỉ một loai dầu máy.
.

Thiệt là ngao ngán, toàn là tài tử hết, mấy đứa tôi có bao giờ làm chủ cái ghe, biết máy móc gì đâu, chỉ có tiền mua mọi thứ, và có cái ngu và gan, điếc không sợ súng, cái gì cũng liều mạng làm càn vì ngu không đủ hiểu biết thôi. Tôi và PhD đi lục lọi lọi hết tất cả những thùng nào có dầu nhớt ra, gom một đống nhớt cũ, không có nhớt mới, chỉ có nhớt máy. Tôi hỏi cái cây thăm dầu ở đâu, kéo ra coi thì nhớt máy đầu đủ, mới thay. Chỉ cho Dao và PhD coi dầu máy lỏng như thế nào. Mở nắp dầu hộp số ra, thì thiệt là khô queo và rất nóng, tuy nhiên cũng quệt được dầu sót lại ra để thấy dầu nó đặc như thế nào.
.

Bây giờ chỉ còn dầu máy đã xài rồi, thay kỳ rồi giữ lại, hay có từ trước không rõ, còn dầu hộp số thay ra thì không biết đã quăng đi đâu. Không còn cách nào khác, nên tôi và PhD đành đổ dầu máy cũ, còn thừa vào trong hộp số của máy ghe. Chỉ hy vọng sẽ nổ máy lại được và chạy được trên sông, rồi tính sau. Bây giờ ngồi bàn tính và đợi cho máy thiệt nguội mới tính chuyện cho nổ trở lại.
.

Từ sáng tới giờ mấy chuyện xẩy ra ngoài vòng kiểm soát, ngoài sức hiểu biết, nên giờ PhD rất yên lặng hơi bực bội cho những trục trặc xẩy ra. Tôi và PhD cũng đã bàn với nhau từ trước,không có hy vọng đi xa tới bờ bên kia của đại dương, mà chỉ hy vọng ra được hải phận quốc tế, hy vọng có tầu vớt thôi. Tình trạng bây giờ thảm não, không nước, không đồ ăn, chỉ thừa dầu diesel, nhưng máy thì không nổ, hộp số vửa đứng kẹt xong. Tôi và PhD ra mũi ghe nói chuyện riêng.
.

_ Nếu máy nổ lại thì T. có cùng đi tiếp nữa không ?. PhD hỏi tôi.
_ Đi chứ, kệ mẹ, chết cũng đi, sửa soạn cả năm nay rồi, chưa thấy được hơi nước biển nữa, không lẽ bỏ. Tôi trả lời, rồi nói tiếp:
.

_ Nhưng mà nên cho Boy và Dao, biết sự thật, để hai đứa nó quyết định, mạng sống của tụi nó mà, cho tụi nó hiểu hoàn cảnh hiện thời ra sao. Tôi nói với PhD.
.

Tôi và PhD tiếp tục lau cái máy cho thiệt sạch bên ngoài, máy đã mới giờ càng thêm bóng lộn. Sau đó thì PhD nổ máy lại được bình thường, nhưng không vô số chân vịt. Lại tắt máy, rồi nổ lại, không có gì lộn xộn. Cho chân vịt chạy ghe xuôi sông một chút, rồi tắt máy, tắp vô cồn bên trong sông lại. Nhớt cũ thì còn lại đâu chừng cái thùng trên 5 lít.
Bốn đứa xúm lại, giờ bàn chuyện quan trọng. PhD và tôi giải thích tình trạng máy chắc không sao, hộp số bây giờ có nhớt máy cũ, không có nhớt hộp số, nhưng vẫn có thể chạy được, bao xa, bao lâu thì không biết, chĩ hy vọng chạy chầm chậm thì hộp số sẽ không bị nóng lắm. Còn không nước, chỉ có 20 lít, không đồ ăn, máy bơm chưa gắn, cột buồm chưa gắn, buồm thì có, nhưng rất nhỏ, không hy vọng đi bằng buồm được. Ngoài ra còn công an bắt, xét, vẫn còn sâu trong sông, mới đi chưa được 1/3 đường ra biển. Tới cửa sông thí chưa biết có thoát được mắc cạn lườn cát ngầm hay không. PhD cũng nhắc, mấy thằng nhóc em ăn cắp ghe nhà đi lần rồi, vướng cạn lườn cát nằm chờ công an đến bắt nhốt hết, 17 đứa.
.

PhD cho biết, bây giờ mỗi người nên suy nghĩ, đi hay trở về, vẫn còn được, còn PhD thì sẽ vẫn đi, dù một mình, cho dù chết chắc, nhung hy vọng có thêm một người đi theo.
.

Tôi cho biết cũng sẽ đi chung với PhD, vì lúc toan tính từ đầu, nếu không có ai, thì hai đứa vẫn đi được. Tôi và PhD đều có cuốn Geographic Magazine, có bài nói về tên con nít Mỹ, chưa tới 18 tuổi, một mình vượt Thái bình Dương trên chiếc thuyền buồm nhỏ, hai đứa gối đầu giường đọc cả năm nay. Đọc và thuộc từng chi tiết.
.

Hồi lâu, Dao và Boy đều đồng ý quyết định đi tiếp, cho dù chuyện gì xẩy ra cũng chịu, chia xẻ chung sống chết thôi. Bây giờ bàn với nhau, phải đi mua dừa dằn ghe thật nhanh cho có sức nặng và có nước uống, cùi dừa non, dừa già đều ăn đưọc. Dao và Boy lo chuyện đó khi ngừng ghe lên bờ mua dừa. PhD và tôi coi ghe, gắn máy bơm, gắn cột buồm, đúng ra là gắn đế cột buồm, còn cột buồm khi nào cần mới được dựng lên.
.

Chúng tôi lại lên đường, không khí có hơi u ám chút vì những chuyện bất ngờ từ sáng tới giờ không có trong chương trình. Tắp vào một khu thật vắng để tránh dòm ngó, nhìn rất thuận tiện, từ bến ghe nhỏ, có thể nhìn thấy tất cà mọi người từ bên trong bờ đi ra, không có mấy nhà, toàn bờ ruộng trải vô xóm. Dao và Boy, lấy tiền rồi kéo nhau vào nhà có vườn dừa đầu tiên hỏi mua dừa. Tôi và PhD củng đi theo vào vườn chút để quan sát. Dao leo dừa rất nghề nghiệp có học từ nhỏ trong vườn bằng hai chân chụm lại. Boy chưa leo dừa bao giờ, nhưng cứ leo đại kiểu con khỉ bám cây, hai chân bò lên, thấy cũng leo được. Người có vườn cũng cho mấy đứa nhỏ leo phụ hái dừa cho lẹ, vì tụi tui nói gấp lắm, cần lên dừa cho kịp về Cần Thơ trước trời tối, mua đâu 4 hay 500 trái gì đó. Tôi nhắn Boy và Dao ráng bẻ nhiều dừa tươi, đừng bẻ dừa già vì cùi dừa dầy lắm, khó lấy ra ăn. Còn mấy người trong vườn thì họ bẻ xuống toàn dừa già.
.

Thấy mọi chuyện có vẻ êm đẹp, mấy cô nhỏ trong nhà cũng ra, phụ bê dừa trong vườn tới mé sông gần ghe. Tôi và PhD quay xuống ghe để gắn máy bơm và chân cột buồm. PhD ngồi phía sau ghe gắn chân mấy cây lan can sau ghe để căng dây khi ra biển cho khỏi rớt xuống và gắn máy bơm gần đáy máy ghe, có thể quan sát ai đến gần thì cho biết đê tôi dấu đồ lại. Tôi ngồi xụp xuống dười khoang, hay hầm ghe trước mũi, bới đồ làm chân cột buồm để sẵn đó, khoan lỗ đút chân cột lên, sửa soạn miếng đĩa sắt tròn mang lên trên mũi ghe gắn đậy ngược lại, nhìn cũng giống gắn chân đế cho khẩu đại liên ở mũi ghe. Tất cả đồ nghề phía trước ghe được dấu dưới mấy tấm bạt, để bọc ghe cho sóng đánh không vô nước trong ghe.
.
Trong lúc tôi đang mò đồ ra làm rất vội vàng dưới khoang hầm nghe thấp ở dưới, thì PhD đằng phía sau nói vọng lên ra hiệu:
.

_ Đậy dồ lại, có người ra tới nghe dòm.
.

Tôi vửa vén vải đậy đồ lại, nhìn ngược lại phía PhD sau ghe, rồi ngước nhìn thẳng lên thân ghe, thì thấy một thằng nhỏ chừng 15 tuổi đã bám thành ghe nhìn xuống coi tôi đang làm gì trong đó. Quá trễ, nó nhìn thấy tôi đang vội vàng kéo vải che đồ lại, và nghe được tiếng của PhD từ sau nói vọng tới. Quá trễ, nó đã đến đầu ghe nhìn xuống không biết từ hồi nào, trước khi PhD từ đằng sau trên cao phát giác ra. Thằng nhỏ bỏ lại gáo, gầu, xà bông, bàn chải, khăn tắm, nó đi ra sông tắm chiều. Nó chạy tuốt vào con đường đất hai bên bờ ruộng, chạy vô xóm làng, xa bên trong. Từ trong đó mà có người đi ra, là tôi có thể nhìn thấy được từ rất xa, mất ít phút thì họ mới tới được bờ sông chỗ ghe đậu. Chắc là nó chạy đi báo công an vì thấy ghe lạ và người có hành động khả nghi.
.

Tôi nói với PhD, nãy giờ đều thấy thằng nhỏ đã làm gì rồi bỏ chạy:
.

_ Nó chạy đi báo công an rồi, bây giờ nếu thấy người trong bờ nhà tuốt trong xóm đi ra con đường đất là tụi mình phải dọt, bây giờ tôi lên kêu hai thằng đang hái dừa đi xuống ghe dọt gấp.
.
.

Mua dừa: Mấy anh chờ má em đưa tiền thối !  
.

Tôi lên bờ lại, đi vô nhà vườn dừa, bây giờ dừa bỏ duới gốc, đầy đất, thành một ụ chờ chuyển lên ghe, tui dục mấy đứa nhỏ mang ra ghe lẹ dùm, PhD phụ quăng dừa vô khoang ghe. Boy và Dao còn leo trên cây dừa vì chưa hái đủ số, mọi người lớn nhỏ đứng chung quanh, không khí nhộn nhịp vui vẻ, họ trúng mánh bán được nhiều dừa. Tôi đứng dưới đất nói vọng lên:
.

_ Thôi đủ dừa rồi, xuống gấp, cho dừa lên ghe, rồi đi liền.
.

Boy và Dao, không hiểu tại sao vì chưa hái đủ số, bám trên trên cây dừa nói vọng xuống:
.

_ Chưa đủ số dừa mà đi đâu.
_ Thôi hai đứa bay cứ ở lại mà hái mua dừa, khi đủ số thì tự tìm cách về lấy nhe, hai đứa tao phải đưa ghe đi trước đây, tụi bay không đi thì ở lại nhe. Tôi không thể cho biết là có đứa nhỏ đang chạy đi báo công an, vì mọi người chung quanh sẽ nghe thấy. Tôi nói thật chậm từng chữ.
.
Dao và Boy nghe vậy tụt xuống liền lại gần tôi hỏi nhỏ. Tôi chì vắn tắt: có đứa nhỏ phát giác tao và PhD đang sửa soạn ghe, nó bỏ chạy đi kêu công an rồi. Bây giờ trả tiền xách dừa lên ghe chạy.
.

Chúng tôi nói với gia đình bán dừa, thôi đủ rồi giờ trả tiền cho số dừa đã hái, cho lên ghe phải đi gấp, mọi người vội vã mang dừa cho lên khoang. Trả tiền mới và chẵn cho mấy cô nhỏ, không có tiền thối đủ, họ đi kiếm má họ giữ tiền lẻ, chúng tôi buông dây quay đầu ghe đi vội vã, mắt vẫn canh chừng nhìn vào bở dừa tre trong làng sau mớ ruộng coi có ai cầm súng chạy ra chưa, vì đồng trống rỗng có thể nhìn thấy dễ dàng mọi mặt, khu nhà có vườn dừa này nằm chơ vơ một mình ngoài sát bờ sông.
.
.
 z-td-july-free-4.jpg picture by tddesign
.
.
Cô con gái nhỏ vẫn cầm tiền chẵn dùng dằng vì chưa có tiền thối lại, chúng tôi mua dừa không trả giá lại mua nhiều nên họ thích lắm:
.

_ Mấy anh đợi chút, má mang tiền ra liền mà.
_ Em cứ giữ tiền dư đi, ghi sổ, lần sau tụi anh ghé lại mua dừa tiếp sẽ tính tiền sau. Chúng tôi nói vọng lại, nổ máy quay ghe chạy, không thèm lấy tiền thối.
.

Mấy đứa nhỏ đứng trên bờ cũng thấy hơi lạ, nên đứng đó nhìn theo, Tôi vội vàng nhào vào gắn thật nhanh cái đế chân cột buồm, nãy đã sửa soạn và đang làm dở, đã khoan được mấy lỗ, giờ chỉ bắt ốc sắt vô thôi. PhD thì bắt được mấy cái chân lan can sau sàn cuối đáy ghe, còn bơm thì lổn ngổn dây ống, chưa bắt bơm nưóc vô máy được. Nhìn vô sâu trong làng qua bờ ruộng trống thì chúng tôi an tâm hơn, vì không thấy có ai vác súng ra tìm, còn thằng nhỏ, cũng không thấy nó trở lại lượm đồ mang ra tắm sông, nên vẫn ghi nghờ chuyện sẽ chắc sẽ có công an đến tìm bắt chút nữa thôi.
.

Tự nhiên tôi nghĩ ra là chắc không có đủ công an hay không gom đủ người trong làng nhỏ ra chạy bộ trên bờ ruộng ra sông chỗ ghe đậu vì chúng tôi đông tới mấy đứa, mà có thể dùng máy gọi ghe đi tuần từ đồn công an ra, chặn đầu trên, hay đầu dưới, hay đi dò ngược xuôi trên sông để bắt, như vậy nhanh và dễ hơn chạy trên bờ ruộng, vì chúng tôi có thể thấy từ xa rất dễ dàng, biết đâu có thể phục kích chơi lại. Tôi nói với PhD hạ máy ghe nhỏ xuống, yên lặng coi có tiếng máy ghe khác đang nổ chung quanh không. Tụi nó có thể rượt bằng ghe hay chận xét, không thèm đi bộ ra bắt đâu, như vậy tụi nó dễ xoay sở hơn. Tôi nói cho PhD biết dự đoán này.
.
Tôi nhìn thấy mấy bụi dừa nước sát bờ sông bên kia, rất kín và rất nhiều rậm rạp không thấy xuyên bên trong, cành lá dừa đụng sát bờ nước sông, tôi nói PhD, lủi ghe vào đó trốn một chút. Vén lá dửa nước ra, chúng tôi luồn kéo được ghe vào kín khuất bên trong, có thể nhìn ra ngoài quan sát được, ghe bên ngoài đi nhanh khó có thể nhìn thấy có thuyền của chúng tôi đằng sau những hàng lá dừa nước đầy đặc phủ ra mặt sông. Chúng tôi lặng yên chờ đợi, Tôi và PhD làm tiếp những chuyện đang bỏ dở. PhD không thể thử máy bơm vì phải nổ máy, vẫn lui cui làm tiếp. Boy và Dao thì canh chừng trên bờ và dưới nước nghe coi có ai hay tiếng máy ghe nào đến gần không. Khu này khá hoang vắng, bỏ Cần Thơ đi xa lắm rồi, từ lúc ghé mua dừa tới giờ chưa thấy có ghe máy nào qua lại, có lẽ gần chiều tối, giờ ăn cơm rồi.
.

.
Làm sao chơi lại cái xuồng với nửa tiểu đội công an đầy AK trên đó ?
.
.
Chúng tôi đều nghe có tiếng máy ghe rất nhỏ từ xa vang đến, lụp bụp tiếng nổ dòn của loại máy đuôi tôm, một chiếc ghe sẽ đi gần đến, chúng tôi yên lặng, xỏa lại kín những hàng dừa nước che bọc trọn ghe bên trong, và cũng bám lá dừa nhìn ra ngoài. Tôi cũng mang cái túi dù đỏ, đeo lên vai chờ đợi. Tiếng máy ghe to vang lên gần, rồi tôi cũng nhìn thấy bóng ghe nhỏ ngoài giữa sông, không phải ghe mà là cái xuồng dài máy đuôi tôm.
.
Thiệt hồi hộp đứng tim, chiếc xuồng dài, phải đến sáu mống, nón tai bèo, cầm AK, thêm tên phía sau lái đuôi tôm, vượt nhanh lên, ngược chiều chúng tôi đi về phía Cần Thơ nơi bờ sông chúng tôi đã ngừng mua dừa. Tôi ngán ngẩm, như vậy là không đủ đồ chơi lại rồi.
.

Chiếc xuồng tiến rất nhanh về khúc sông có ghe chúng tôi đang núp thiệt kín bên bờ. Tim tôi đập mạnh muốn tung ra khỏi lồng ngực như cái tiếng máy ghe đuôi tôm nổ vang to dần. Tôi cắn môi mở to mắt ra nhìn cái xuồng đầy công an và AK trên đó, có lẽ còn có thêm PGR  như B40 nữa, nửa tiểu đội mà. Ước gì tôi có khẩu M60 hay M72, thiệt tiếc, mấy thứ đó to qúa, má của PhD không thể chuyển xuống trước được cho dù tháo gỡ rời ra. Chiếc xuống đầy công an cũng không đi nhanh cho lắm, nhưng càng tiến lại gần hơn .. không biết họ có biết chúng tôi đang trốn bên trong này không ?
.
hết bài thứ sáu
coi tiếp bài thứ bẩy ... không có gì thê thảm hơn là đụng độ với công an .. loạt đạn AK bắn thẳng vào chúng tôi, đầu đạn tung tóe chung quanh ..
.
.

by duongtiden . duongtiman 

duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay , the july boat.
.

Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 … bài thứ năm. The July Boat, part 5, by duongtiden, August, 2009.


.
.
.
.
Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 … bài thứ năm
.
Thời gian chờ đợi PhD đi tìm ghe, coi chuyện gì đang xẩy ra trên sông, cũng không quá lâu như nguyên câu chuyện đạp xe luyện tập sức chịu đụng, nhưng coi như tạm ngưng, chờ đợi coi chuyến đi vượt biển này có tiếp tục được hay không nếu không thấy ghe, nên tôi viết ngang lại chút về sự khởi nguồn của mọi chuyện, của chuyến ra đi được bắt đầu từ lúc nào, trong bài rồi.
.

Có điều, tình thân và lòng tin tưởng giữa tôi, PhD và Boy không phải đợi đến những lúc đại sự như vầy mới có mới quan sát lẫn nhau, mà nó bắt đầu từ những chuyện tầm thường vớ vẩn hàng ngày, chuyện vui chơi, thể thao, chuyện ứng cử ban đại diện, những chuyện nhỏ nhặt với nhau, đã nẩy sinh ra sự tương hợp, tin tưởng, đồng điệu từ khi chơi, khi làm việc khi học hành, có niềm tin  hay đối xử tốt đẹp với nhau như thế nào, thì cái tình, cái hoà hợp, đồng hiểu ý và ăn khớp với nhau không cần đến phải thực tập trước, nó dẫn đến giây phút sống chết chung này. Tôi và Boy bó gối tạm thời chiếm cái khu cầu tiêu thúi hoắc chợ CT, trong khi PhD phiêu lưu đâu đó trong chốc lát, phải tìm ra cái ghe vượt biển để coi có tiếp tục được chuyến đi tìm tự do hay không.
.

Có điều, chắc chắc trong những giây phút tới có thể sẽ còn nhiều ngạc nhiên nữa, hồi hộp và không biết sẽ đi tới đâu. nếu mà yếu tim sợ hãi không dám phiêu lưu, hay chỉ đóng tiền, đóng vàng kiếm người đưa đi, giao số phận cho người khác, thì có lẽ không phải loại người như tôi và PhD. Một năm vào cuộc chơi, nó hồi hộp, nó thích thú, nó căng thẳng, tự mình binh bài, tự làm ra, tạo ra tất cả mọi thư, thật là sống động, trên hành trình này nếu có bị ngã gục thì cũng không sao, xong một kiếp người. nếu còn tin vào luân hồi, thì lại đi ra đâu đó trong một kiếp sống khác. Không thể nào mà chúng tôi đi tìm ai đó, nộp tiền chờ được dẫn đi. Đời người mới có cuộc chơi như thế này, tự làm chủ cuộc chơi hơn là làm con cờ trong đó, trông vào số phận hên xui may rủi của mình.
.
.

Rồi PhD cũng quay lại, phải quay lại vì qúa trưa lâu rồi, nếu đi tiếp, nếu ở lại, đợi ngày hôm sau, hay đợi lần khác mới đi, thì cũng đến lúc phải quyết định.
.

Mặt mày PhD trầm tĩnh hơn, vẫn ít nói:
.

_ Tìm ra rồi, bây giờ đậu ghe phía dưới này, thôi đi ra đò gấp.
.

Lần này ra cái bến ghe đò khác, nhỏ hơn phía đưới bến Ninh Kiều một đoạn, xuôi theo sông, gần khu cầu tiêu. Cẩn thận hơn, chọn một thằng con nít, không biết nó có chèo nổi ghe không, để không lo nó sẽ đi mét công an. Tôi hỏi nó:
.

_ Ê nhỏ, em chèo nổi mấy đứa anh không, nặng lắm nhe.
_ Hông sao, tin em đi, chèo dư sức mà. Đứa nhỏ, thật tội nghiệp, đáng lẽ nó phải ngồi trong lớp học, thay vì chèo đò kiếm sống, hôm nay thứ hai mà. Nó mừng lắm, hớn hở có lẽ nãy giờ ế khách, giờ mới có chuyến bở, tới ba người một lúc.
.

Tôi đã bắt đầu thấy cái ghe đậu một mình phía cuối ra khỏi chợ, nhướng mắt nhìn PhD, ý hỏi có phải ghe đó không, tôi cũng mường tượng ra được nó, vì nghe PhD kể hoài những lần về SG. PhD gật đầu.
.

Lên ghe lúc đâu chắc hai giờ chiều, trên ghe có Dao, và người bạn tên Dũng, tôi gặp vài lần trước chung với PhD ở SG. Tụt quần áo từ SG ra, tôi bây giờ chỉ mặc cái quần đùi, loại quần tắm, hình cờ Pháp, và cái áo thung cũ, tôi bắt đầu đi khám phá chiếc ghe này, là ghe đi sông, mũi đằng trước bầu tròn để ủi bờ, chỉ có hai cái vỏ bánh xe, cắt ra bọc mũi nhọn để tránh đụng chạm mạnh.
.

Hỏi chuyện ra thì mới biết, trong khi chờ PhD bắt liên lạc với chúng tôi, thay vì chờ, Dao quên mất tiêu vì cái bà bán dầu đi ngang qua, hỏi Dao có thể đi lấy dầu sớm hơn vài tiếng được không, bà ta có mối dầu ăn cắp do công an bán lại về bất ngờ nên không có đủ chỗ chứa. Chúng tôi lấy vài trăm lít, nên nếu giờ lấy sớm hơn dự tính, bà ta sẽ cho gía rẻ hơn đã thỏa thuận trước, nên Dao ham lợi, lấy ghe đi luôn lên dầu, quên mất chuyện rất là quan trọng, theo đúng chương trình là phải bắt được tôi và Boy lên ghe, biết chắc chắn là hai đứa tôi thực sự có từ SG xuống sông nhập cuộc thì mới đi mua dầu khởi hành vượt biển, nếu không thì mua dầu làm chi.
.

Tôi và PhD là hai người chủ mưu chính, phần tiền bạc, ghe bỏ ra, hầu hết là của PhD, phần tôi chỉ có chi phần tiền mua nhiên liệu và phần tiền dắt người để hối lộ và mua chuộc nếu bị bắt. Ngoài tiền ra, thì tôi cũng dắt theo vài cục sắt, nếu không thích hối lộ thì xài tới. bây giờ tôi xục xạo một vòng coi mọi chuyện trong ghe được xếp đặt ra sao. Phần hải hành kỹ thuật thuyền bè thì tôi không rành bằng PhD hay Boy, nhưng phần tính toán, suy nghĩ, mưu kế, thì tôi cũng có cái nhậy cảm đặc biệt riêng của mình, để góp phần chung trong chuyến đi. Còn Dao, thì chuyện vửa xẩy ra làm chúng tôi rất là khó chịu. PhD vẫn còn lầu bầu trao đổi với Dao, khi hai đứa lại gần nhau. Dao thì hay nói lại, không yên lặng như PhD hay Boy.
.
Bình chứa dầu chính là cái thùng chứa xăng xe GMC, trên 200? lít, mang xuống để ngay giữa gần cuối ghe, ngay phần cabin, nói là cabin cho le, chứ nó chỉ là cái hộp thấp có nóc che mưa, chỉ ngồi xổm bên trong thôi còn không đứng lên đuợc vì rất thấp. Vì là ghe đi sông nên chỉ giản dị có vậy, không cửa sổ, không cửa kiếng, hở thóang mọi chỗ. Theo bàn tính giữa PhD và tôi, thì ra gần biển sẽ cắt hạ cái mui cao, mái lớp tôn nhôm dốc hai bên xuống sát bờ ghe, bọc vải cao su loại tấm bạt che xe vận tải chở đồ, bọc kín hết ghe lại từ mũi xuống ca bin cho nước sông nước biển không văng vào, và gắn thêm cái máy bơm nhỏ, vì ghe đi sông không gắn máy bơm, chỉ múc nước ra bằng tay, vì chuyến đi trong sông ngắn không lâu, hay ngừng lại ít khi đi liên tục, không có sóng gió, không ai gắn bơm nước chạy máy.
.

Chiếc ghe này trước đó gắn máy đuôi tôm, muốn đi biển phải gắn máy tầu nằm trong khoang thuyền cho đủ sức đi xa. PhD mang ghe lên Tân Châu, Châu Đốc, gắn cái máy Yanmar, loại dùng trong xây cất, để kéo vật liệu lên xuống các tầng cao qua cái dàn cây để kéo thẳng đứng lên các đồ nặng. Thợ trên Châu Đốc phải gắn thêm nhiều cây gỗ đặc trong ghe, làm cái trục cây, bọc trục chân vịt của máy lòi ra sau đít ghe dưới nưóc. Thành ra cái ghe nhỏ xíu, chạy máy đuôi tôm, giờ có cái máy tầu nằm chật hầm ghe, ai cũng hỏi tại sao. PhD trả lời là vì máy có sẵn để làm thầu xây cất, giờ không làm được thì mang chạy ghe, vậy thôi. Ghe không có tay lái loại quay vô lăng, mà chỉ có cái cần lái là thanh sắt ống nước gạt qua lại bằng tay khi ngồi, hay khi đứng lên sàn ghe phía sau thì dùng chân gạt qua lại. Lúc đang sửa ghe ở Châu Đốc, thì tụi Khmer Đỏ, bắt đầu pháo kích bắn đại bác qua, PhD phải lo làm xong ghe thật nhanh để chạy khỏi đạn pháo kích, lỡ đạn trúng ghe là xong.
.
.
z-td-july477-boat.jpg picture by tddesign
.
.
.

Chỉ có một thùng đựng 20 lít nước sông để vượt biển ?
.
.
Tôi đi một vòng, theo check list, là kiểm soát danh sách phải làm gì, coi thiếu đủ ra sao, như những lúc đi cắm trại trong Hướng Đạo. Nước, tôi chưa thấy nước được dự trữ như thế nào, theo chương trình tính trước với PhD thì sẽ có khoảng 20 thùng nhựa loại trắng 20 lít để chứa nước ngọt cho chuyến đi. Tôi thấy rất nhiều thùng nhựa mới tinh dưới khoang, nhưng lại gần thì té ra đựng toàn dầu cặn cho máy ghe hết. Không có thùng nào dư để đựng nước uống. Tôi tá hỏa, kéo PhD ra khoang ghe coi lại cho rõ.
.
_ Chết mẹ, cái thằng Dao này, tất cả những thùng để đựng nước, nó lấy mua dầu hết, không còn một thùng nào đựng nước để uống ?
.

Lúc lấy ghe đi mua dầu một mình. Dao không biết những thùng ny lông trắng để làm gì, nó dùng mua dầu hết, vì bà bán dầu hạ giá dầu xuống, thấy nhiều thùng ny lông trống dụ nó mua dầu thêm, Dao đã làm tự tiện ngoài dự đoán của PhD là khi mọi người lên hết ghe, mới đi lấy dầu do PhD chỉ huy quyết định mọi chi tiết, nay làm đổi ngược hết chương trình.
.

Thùng ny lông đựng dầu rồi là xong, có đổ hết dầu ra cũng không đổ nước ngọt vào để uống được.
.

_ Thế thì tụi bay trước giờ đi sông để nước uống ở đâu?
.

PhD, chỉ tay vào một cái thùng ny lông cũ vàng, loại 20 lít. Như vậy là chỉ có 20 lít nước sông để uống cho nguyên chuyến vượt biển. Đâu có đủ. Tôi và PhD, lục ghe coi còn thùng trống nào sạch hy vọng có thể đựng nước để uống, không có thùng trống nào hết. Tôi và PhD nói chuyện với nhau. Nước uống là như vậy. Đồ ăn cũng không có gì hết, trừ mớ rau cỏ tôi đã quơ vội dưới chợ. PhD không dự trữ trước vì sợ tôi không dẫn Boy xuống được. Còn đồ ăn riêng của PhD và Dao cũng không có, đụng đâu mua đó, không có dự trữ, gạo, đồ khô cũng không có gì hết. Chỉ có vậy thôi vì chương trình xáo trộn, mất nhiều thời gian đón người hồi sáng. Bị Dao lấy ghe đi mất hồi trưa, đi lấy dầu bậy, đổ hết dầu vào thùng để chứa nước ngọt, bây giờ chắc chắn không có đủ nước uống cho chuyến đi nhiều ngày, không biết bao lâu.
.

Lúc này thì Dao lái ghe đi xuôi sông thật chậm, Boy ngồi phía sau nói chuyện với Dũng, mấy tên này đều cùng học Lycé Yersin với nhau hồi nhỏ. Tôi và PhD bàn tính tiếp trên đầu ghe. Tôi hỏi Dũng có đi theo không?. PhD trả lời: Không, ba nó còn học tập, nhà nó nhiều em, nó là anh lớn, nhưng lát nữa mình sẽ bắt nó, vì cần thêm người đi cho chắc ăn. Còn đồ nghề của tụi mình đâu?. PhD chi hướng xuống dưới đáy ghe: đã neo một bọc lớn dưới đó, khi cần thì kéo lên khi ra gần biển, sau khi qua khỏi Đại Ngãi nơi có đồn công an biên phòng cuối cùng trước khi ra biển.
.

_ Có cách gì mua đồ ăn, lấy thêm thùng đựng nước không? Nãy giờ rời bỏ chợ Cần Thơ rồi, giờ mua bán ở đâu. Giờ ra biển lúc thủy triều lên, tính giờ có kịp không ? ghe nổi quá, nãy giờ đi trên sông còn lắc nhồi, thì sao ra biển được, nhẹ qúa, nổi cao quá, sóng biển đánh lật thì sao? Bây giờ ngồi trong lòng ghe, đầu thuyền, tôi rờ cái ghe, rờ mọi thứ, bây giờ chạm thực tế, ngửi mùi dầu, chạm sự dơ bẩn trong ghe, không còn trên giấy vẽ, không còn binh chuyến đi trong tưởng tượng nữa mà thực tế chết sống rồi.
.

Ghe vẫn di chuyển xuôi sông sát bờ, những hàng dửa nước hai bên bờ, hàng dừa cao vút xen mái nhà hai bên, đẹp làm sao. Không có cái chính trị hiện thời thì đâu có phải ra đi làm gì, mà chỉ là chuyến du ngoạn sông đầy hứng thú với vẻ đẹp quê hương. Hai đứa nhìn hàng dừa xanh hai bên bờ, tự nhiên nghĩ ra là xuôi dòng sông chỉ còn có mua dừa là dễ nhất mà thôi, mua dừa để có nước uống, có trọng lượng sức nặng dằn ghe xuống cho đằm, lỡ có chìm ghe, thì cho dừa vô bao, nó vẫn nổi thành bè. Tiền mang theo dư rất nhiều bây giờ phải mua dừa, và sẽ ngừng thêm chỗ nào mua bán được thì mua đồ ăn, mua thùng đụng nước, mua được thêm cái gì thì cũng cứ mua.
.
.
PhD quay ra sau nói chuyện với Dũng để từ gỉã, lúc này Dũng đã đòi ghe ghé bờ cho lên, chỉ đi theo ghe một đoạn để từ giã và làm nhân chứng cho người nhà chúng tôi biết thôi. Như tính trước PhD sẽ xô đẩy Dũng rớt xuống khoang, Boy và tôi chụp trói lại, mang ra biển rồi tính sau, coi như bắt cóc đi theo. Không biết PhD thường thì rất yên lặng và mộc mạc, nay đóng kịch ra sao mà Dũng nhẩy một cái lên nóc ghe, chạy trên đầu tôi và Boy, ra đằng mũi ghe và nhẩy chạy lên bờ. Dũng chạy theo con đường đất theo chúng tôi, đưa tay vẫy, chung quanh vắng lặng không có ai. Dũng nhìn PhD vẫy tay, rồi nó móc cạp quần ra khẩu colt, đưa lên tay vẫy, ý hỏi PhD có cần không thì nó quăng lên. PhD lắc đầu vẫy tay lại không cần. Dũng ngừng lại, đứng nhìn chúng tôi đưa hai cánh tay với ngón tay chữ V victory lên trời…. Tôi nhìn lại, bóng Dũng nhỏ dần .. nhỏ dần. Dũng đã hẹn sẽ gặp lại sau, sẽ đi sau … và sau này, tôi cũng gặp lại Dũng về sau ở Glendale.
.

Bây giờ nhiều việc phải làm để sửa soạn biến cái ghe đi sông thành cái ghe vượt biển, không thể làm trước, giữa ban ngày, ai nhìn cũng sẽ biết, mà phải làm lúc nữa đêm khi gần ra cửa biển. Trong khoang ghe tôi đã thấy PhD chuẩn bị đầy đủ hết, gỗ vụn, ống nước, dây, nhiều dây, ống sắt, đồ nghề, cưa khoan búa, nói chung nhìn vào như cái ghe đang được sửa chữa không có gì lạ. Còn đồ chơi thứ dữ, ai nhìn thấy là bị lộ ngay thì được bọc trong gói kín nước, cột dưới đáy ghe, nếu bị lộ là cắt dây cho chìm luôn dưới đáy sông cho không có tang chứng.
.

Ghe chạy đuợc chừng một tiếng xuôi giòng Hậu Giang ra biển, thì máy nổ lụp bụp hung hắng ít tiếng rồi ngưng hẳn, khói trắng tỏa ra dưới hầm ghe. Giọng PhD hoảng hốt:
.
_ Cái gì vậy? chạy ra sau lấy tay lái từ Dao, lo sang số máy mấy cái, không hiệu qủa, máy không nổ lại.
.
Ghe vẫn còn trớn, PhD lái đưa ghe qua bờ phía bên cồn, tắp vô đám dừa nước bên bờ … Hồi nãy, tôi đã nhìn kỹ cái máy tầu Yanmar mới tinh, sơn mầu xanh lá cây đậm. Tôi và Boy nhìn nhau không nói gì, nãy giờ quá nhiều ngạc nhiên từ sáng đến giờ. Chỉ có PhD một mình làm ra cái ghe này, binh nguyên chuyến đi trốn, lo nguyên pạc ti lạ, lên xuống dòng sông này nhiều lần dò đường, dò sông nước dò công an. Dao cũng đã xuống đây được một tháng, quen ghe, quen máy, chỉ có tôi và Boy, rời SG mới chừng 10 tiếng, lên ghe chưa nóng đít … giờ máy ngừng nổ, cái máy mới tinh, cắt chỉ, chung quanh mấy chục can dầu, nguyên thùng dầu xe GMC nằm chình ình dưới khoang nghe … không nưóc uống, không đồ ăn … máy ghe không thèm chạy nữa … trời vẫn còn mới qua trưa còn đầy nắng sáng … chung quanh thật im lặng, sông nước bềnh bồng … phải làm gì đây?.
.
.
.
z-td-mohinh-ratruong.jpg picture by tddesign
.
từ mô hình bằng gỗ balsa nhỏ xíu này, phải làm từng vì kèo dài, nhầc lên khỏi khuôn là gẫy vì dính keo vào mặt dán, cho tới tân trang cái ghe đi sông để vượt biển, PhD có lòng kiên nhẫn, tỉ mỉ và tay chân rất là khéo léo, và dĩ nhiên là lồng theo một đam mê trong đó.
.
.
hết bài thứ năm, coi tiếp bài thứ sáu : mua dừa ven sông.
.
.
by duongtiden 8/09

duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay , the july boat.
.

Labels Loại Bài

Followers

About tmd.design

My photo
a place for architectural design and others ... more , viết truyện lẩm cẩm tào lao và nhiều nữa .. contact: tmd.design@yahoo.com
Powered by Blogger.