copy of tmddesign old multiply blog

Pageviews

Sunday, November 11, 2012

loạt bài con thuyền tháng7, 77 .. tiếp tục, bài thứ tư ... The July Boat, part 4, by duongtiden, August, 2009.


.
.

loạt bài con thuyền tháng7, 77 .. tiếp tục, bài thứ tư ...
bắt đầu hướng đến chuyên ra đi ..
.
Đạp xe đạp rất nhiều để chuẩn bị đủ sức đi xa
.
Sau khi ra trường tháng hai năm 76, qua tháng sau, nghỉ ngơi cho bớt mệt sau mấy tháng làm bài ra trường, tôi tình nguyện xin đi chung chuyến công tác của sinh viên Kiến Trúc ra Côn Sơn để đo đạc vẽ lại những nhà tù và chuồng cọp ở đây, đi chung với một đoàn quay phim của "nhà triển lãm tội ác Mỹ-Ngụy" ở góc Trần qúy Cáp và Lê quý Đôn, trường Dược Khoa cũ.. Trong chuyến đi có PhD và Boy. Lúc này tôi không còn lệ thuộc trường KT nữa mà làm việc tiếp ở phòng Quy Hoạch Ngoại Thành ở Viện Quy Hoạch, được chỉ định làm ở đây từ năm trước khi tôi đã học đủ chương trình ĐHKT và được chuyển lên năm thứ sáu, chờ làm đồ án ra trường, đúng thời gian thì tôi vẫn còn ở năm thứ năm.
.

Chuyến đi này bằng ghe, bắt đầu từ bến Bạch Đằng ra Côn Sơn nên tôi rất muốn có thêm kinh nghiệm sông nước thuyền bè cho chuyến vượt biển sau này. Chuyến đi bằng tầu đánh cá Thái Lan bị bắt giữ rồi tịch thu, được cơ quan nào đó xử dụng thành tầu chuyên chở tôi không nhớ rõ. Chuyến đi ra cửa biển thì bị giông bão đánh quá lúc nửa đêm, nên quay đầu trở vào lại sông Tiền Giang, đi vòng ngược sông lên Long Xuyên, rồi đổ qua nhánh sông Hậu Giang, đổ ra biển lại đi đến Côn Sơn. Chuyến đi kéo dài thêm hai ngày trên sông, tôi không hiểu tại sao, nhưng có lẽ di chơi một vỏng sông nước để chờ thời tiết khá hơn để ra Côn Sơn, như vậy lại hay, được du lịch trên suốt hai nhánh sông Cửu Long.
.

Trong thời gian ở Côn Sơn, nhóm Kiến Trúc, phải đến gần 20 người, trong đó có Má Hai, là Dũng, học cùng lớp KT70 với tôi, tôi hỏi Má Hai, lúc này là đảng viên rồi sau vài năm vào bưng dưới Cá Mâu. Mày được cắt cử theo dõi tao phải không? tôi cười hỏi, Má Hai cười gật đầu. Tui và Má Hai, được xếp đi làm riêng công tác chỉ có hai đứa, đo vẽ lại cái nhà giam nhỏ gọi là chuồng bò, rồi gác tay nằm tâm sự dưới bóng cây nói chuyền đời, chuyện bưng biền, chuyện gia đình, chuyện ba Má Hai đi tập kết, chuyện tránh muỗi Cà Mâu, chăn vịt vì bị cách ly mất một năm dưới mật khu như thế nào của Má Hai. Đồng Chí này rất dễ thương và có tư cách. Có nhiều bạn nữa, tôi không nhớ hết tên, trong đó có Bích, cô gái cao lớn học lớp KT73, giờ ở bên Pháp, tôi nhớ vì có lúc đi chơi tắm ngoài bờ biển, Bích có lượm một miếng đá san hô có hình cây thánh giá, tặng cho tôi coi như một vật may mắn, tôi có cái nón jean, trên đầu có cái túi nhỏ, bỏ vào đó cất trong nón, tới khi vượt biển mang luôn qua tới Mỹ. Đó đúng là một vật mang đến may mắn, cám ơn Bích.
.

Trong chuyến đi này, tôi quan sát và chú ý cách lái tầu điều hành con tầu của Thái Lan này như thế nào, coi cách hải hành sông nước, có ý định bất ngờ là nếu có đồng hành, có thể áp đảo chiếc tầu đi luôn. Khi đến Côn Sơn, chiếc tầu này đậu ngoài bãi trước, chỉ cách nhà chúng tôi ở, là nhà của cố vấn Mỹ tại Côn Sơn hồi trước, một cái Vila đẹp từ thời Pháp, ngay trước bờ biển. Từ đó bơi ra thuyền đậu không xa, có lúc thấy Boy, bơi ra và leo lên thuyền, rồi trở vào, tôi có hỏi thăm lên thuyền làm gì. Boy nói là leo lên xin đi cầu vì mắc đại tiện? . Tôi hỏi tiếp, trên đó có ai không? Boy nói có một người. Tôi hỏi tiếp: có súng không? Boy trả lời có.
.
.
z-td-conson.jpg picture by tddesign
.
.

Mấy ngày sau, tôi cứ nhìn ra chiếc tầu nằm đó, và có ý nghĩ là sẽ thổ lộ ý muốn đào thoát tìm tự do, rủ PhD và Boy bơi ra cướp tầu đi. Tôi đã để ý là trước khi rời bờ lần chót, họ đã lên dầu đủ cho chuyến trở về, chứ không cần lấy dầu ở Côn Sơn, vì dầu ở Côn Sơn, cũng là từ nơi khác đưa đến. Tôi nghĩ là chúng tôi có thể lấy tầu này đi qua Thái Lan.
.

Nhưng chần chờ mãi không biết có nên ngỏ ý chuyện này với hai bạn thân không. Vài ngày sau thì có chiếc chiến hạm cũ của VNCH, cùng loại tuần dương hạm, với chiếc số 5, lúc đó bỏ lại tại Hải Quân Công xưởng vì đang đại kỳ, nay được sơn lại mầu xanh đậm hơn, mang ra xử đụng trên đường huấn luyện lại của HQVC, không nhớ rõ chiếc này là tuần dương hạm số mấy cũ của VNCH, đồng loại với chiếc số 5, mà tôi đã đi ra Trường Sa năm 74. Chiếc chiến hạm này bỏ neo nằm chình ình ngay trước mặt, tôi bỏ luôn ý định nhen nhúm, cướp tầu ra đi. Thôi lần khác sẽ tâm sự với PhD.
.

Sau 75, tôi và PhD hay đạp xe đạp chung với nhau, những chuyến ngắn, những chuyến dài, như chuyến đi lên xa lộ Đại Hàn vào trại hoa lan của Saigon Orchids. Tôi có cái xe course vòng bánh 700, ba số do anh Nguyễn công Hưng Xe Đạp KT66 ráp, PhD có chiếc xe course, sườn sắt của Nhật, mầu vàng vòng bánh 660, ba số, xe hơi nặng. Cứ thế mà tàn tàn đạp lòng vòng, hay đua chung với nhau chung quanh ngoại thành SG để luyện chân và sức dẻo dai.
.
.

Tôi đạp một chuyến lên gần Chơn Thành, bên quốc lộ 13, vào thật sâu trong rừng, lúc đó năm KT72 của PhD và Boy đi lao động chặt cây rừng trên đó. Tôi đeo cái ba lô mầu xanh dương có cọng sắt vàng do người anh ở Úc mang về cho, đạp xe course, đi từ SG lên. Có lúc lên dốc buổi trưa ở Bến Cát, Bình Dương, có đưá nhỏ đi bộ về từ trường học, nó vừa đi vửa vịn vào yên xe tôi ngồi từ đằng sau, không đẩy phụ cho tôi đi, mà lại tinh nghịch kéo lại. Mệt bở hơi tai đạp xe trên nửa ngày, giờ lên dốc cao, tôi phải năn nỉ nó bỏ tay ra đừng nghịch cho tôi đạp đi. Qua Lai Khê, còn nhìn thấy những trái hỏa tiễn rocket bắn từ trực thăng xuống, nằm lăn quay không thèm nổ bên tử lộ 13, quay đầu nhìn theo tôi, làm teo chim, đạp qua nhanh, còn phải quay đầu nhìn lại coi rocket có phóng đuổi theo không, một cảm giác kinh hoàng của chiến tranh vẫn còn vương vãi.
.

Con đường 13, buồn thảm não, thỉnh thoảng thấy vài người vác cuốc xẻng đi trên đường vắng lặng, quần áo vá chằng chịt không biết bao nhiêu là miếng vá. Họ ngước nhìn tôi ngạc nhiên, quần áo thể thao lành lặn đẹp, trang bị ba lô đồ phụ tùng trên người, bình nước toàn đồ dân sự mang từ bên ngoài nưóc vào, nón, kiếng dâm, giầy thể thao tốt … làm như tôi ở thế giới sung sướng nào, rớt vào nơi lầm than của họ. Càng đi xa lên hướng bắc của đường 13 càng gần về An Lộc Bình Long, về kỷ niệm thời thơ ấu của tôi, nhưng hơn mười năm sau của chiến tranh hung tàn, tôi không còn thấy một cái gì còn quen thuộc từ tuổi 11 của tôi nữa. bây giờ tôi lại lo lắng, có thể sẽ gặp nguy hiểm cướp bóc vì cái gia tài xe đạp course, đồ trang bị đầy đủ trên người, nhưng lâu lắm không hề thấy có bóng dáng một chiếc xe gắn máy nào, hay xe hơi, chỉ vài chiếc xe đạp lọc cọc ngược chiều, còn cùng chiều thì tôi vượt qua họ nhanh lắm. Đường thật vắng lạnh, vài cái chòi dọc đường có bán vài cái bánh nhân chuối hay nhân đậu, tôi dừng lại nghỉ và mua ăn để không phải dùng đến thực phẩm mang theo trong ba lô.
.
.
z-td-tmd-bikes75-88.jpg picture by tddesign
.
.

Tôi lần mò hỏi thăm tìm đến được trại lao động, cuối cùng đường bên giòng suối nhỏ, trại vắng mọi người còn đang chặt cây bên trong rừng sâu sắp vác cây trở về. Tôi vứt xe ra bờ cỏ, nằm nghỉ hay ngồi bóp chân sau suốt một ngày đạp xe. Lúc này, tôi đã sơn lại chiếc xe từ xanh lá cây thành mầu trắng, lấy mấy chữ đen decal lớn in chữ vào sường xe nhìn rất là design, rất nổi khác xe bình thường rất nhiều. Tôi còn lấy những thanh nhôm, khoan bẻ chế thêm hai tay thắng dài có thể bóp thắng từ trên cao, không phải chồm xuống thấp tay lái cong, như xe đang bán ở bên Mỹ lúc bấy giờ. Từ sáng tới giờ, xe thật tốt, ruột vỏ không hề hấn gì trên đường sỏi đá, giờ thì đất đỏ gập gềnh, từ quốc lộ vào đây cũng phải mấy cây số đường đất đỏ, để cho xe chở cây đi ra, tôi không hề phải đụng tới bao đồ sửa vá vỏ xe.
.
Khi thấy bóng người lố nhố xuất hiện bên kia bờ suối, từ bià rừng to dần, tôi dơ tay vẫy và gọi lớn, lớp KT72 vác chuyến cây đầu trở ra, nhìn tôi mừng rỡ và vây lại hỏi han, nhưng họ phải quay lại đi thêm chuyến nữa mới mang hết cây đã chặt ra ngoài. PhD và Boy chỉ chỗ cho tôi mang xe vào lều nơi ngủ cất rồi rủ đi theo vác cây để chỉ cho một cái này hay lắm. Tôi nhẩy xuống suối tắm ướt cho bớt nóng, rồi mặc bộ quần áo lam lũ mang theo để đi vác cây phụ. Đi cái cầu khỉ băng qua suối. PhD nói, cái cầu này không được cho phép làm, vì thời gian làm cầu là không sản xuất, phải dùng toàn thời gian lao động để chặt cây. Mấy đứa trong lớp phản đối, vì có mấy đứa con gái, ngày nào cũng phải lội nước suối qua rừng ướt quần, rồi chiều lại ướt quần lần nữa. Cuối cùng, cả lớp quyết định dùng ngày chủ nhật được nghỉ để làm cái cầu này, cho những khi đi qua suối không muốn ướt quần.
.

Đi theo PhD và Boy vào rừng sâu, PhD dặn cận thận đi theo sau, đúng dường hàng một, đừng xé ngang, chết đó nhe. cẩn thận hơn PhD đi trước, tôi ở giữa Boy đàng sau, thành ra không thể nào đi lạc đưọc, qua một đoạn, PhD chậm lại hỏi:
_ T. có muốn ăn táo đỏ không?
_ Táo, bom, cái gì, giữa rừng còn bom táo đế quốc sao?
_ Còn, nhiều lắm, có trái gần đây để dành cho T. nè.
.

PhD chỉ tay vào cái trái mầu đỏ, máng thấp trên cây phía trong, bên ngoài được cột cọng dây lủng lẳng trên cành để đánh dấu. Trái bom đỏ, mìn bẫy, rải từ máy bay xuống, nằm đó chờ ai hiếu kỳ đụng vào.
.

Vác bó cây rừng mới chặt ra, vác một đầu, lội qua suối bỏ lên đống cây bên sân trống chờ xe vào lấy. Tới gần tối là bữa ăn, tôi mang đồ ăn theo, kẹo bánh, thuốc lá lên chia cho mọi người để ra ăn chung, gặp gần đủ lớp KT72, negre cũ Đạt Bầu, Võ trung Trực, Hùng túy Trước, đó là nhóm thân. Tối tất cả nằm quay quần với nhau nói chuyện vui lắm, vì giữa rừng sâu có người từ SG đạp xe lên thăm. Bỗng dưng, PhD và Boy dơ tay làm dấu yên lặng, nói nhỏ, coi chừng tới giờ nó đi rình, tôi hỏi nó là ai. Nó đây là Ng tiên Quang KT66, hay rình nghe lén coi có ai phản động không, có lần, nghe kể tại đây là, có bạn biết tên 30/4 này đang rình ở bên ngoài, vội chụp cái mã tấu dao rừng chặt cây vùng lên la to, có trộm, có trộm, chém nó, mọi người biết ý la rần rần. Sáng ra tên 30/4 này, mặt mày xây xát hết vì lủi đi chạy trốn.
.

PhD cười:
_ Hôm nay có khách SG lên chơi, thế nào nó cũng đi rình.
_ Rình gì nữa, đi ngủ ngay đây, mai mới có sức đạp về. Mai, ngày chủ nhật, tôi phải đạp xe ngay về SG lại, chỉ ngủ qua đêm.
.
Đêm đó ngủ thật ngon, bên những người bạn sống chết KT72, trưởng ban thể thao của tôi: PhD, thiên lôi: Boy, Trưởng ban văn nghệ: Võ trung Trực, trong liên danh một, negre cũ: Đạt Bầu vây quanh tôi ngủ, giữa rừng sâu, thật êm đềm, mặc cho cỏ đuôi chó 30/4 rình chung quanh, chỉ nghe tiếng chúng tôi ngáy và sẽ ngửi mùi địt thúi rùm … !!!
.
.
zz-kt72-wedid.jpg picture by tddesign
.
.
.

Hôm sau, dậy sớm, mọi người lại vây quanh tôi, khách thân giữa rừng sâu, chuyện hiếm có không có xẩy ra hàng ngày. Hôm đó chủ nhật, được nghỉ. Sáng ra, Hùng Tuý Trước, khá cao lớn, muốn thử cái xe đạp course, yên cao của tôi một vòng, nên tôi phải giữ xe, bợ đit cho Trước lên yên. Đạt Bầu đúng gần cứ cản hoài, không muốn Trước lên yên xe.
.

_ Cái bà này, xe đàn ông cứ đòi lên hoài, té xuống trúng cái thanh ngang là dập đó.
Trước cũng không vừa:
_ Xí, tui còn cao hơn ông, chân dài hơn ông, rớt xuống đứng hai chân còn hổng, chưa đụng à nhe, có ông thấp hơn tui, mới cần coi chừng dập đó nhe.
Trước làm được một vòng, trả xe lại. Đạt Bầu hậm hực lắm, nói bâng quơ.
_ Anh có thấy hông, hôm qua tới ngày cổ ở nhà mà, đâu có lội suối vô rừng chặt cây đâu, làm con gái cái gì mà cứ ham đạp xe đàn ông, làm xui người ta thì sao.
.

PhD ghé tai tui nói nhỏ:

_ Trước đang tới ngày, nên thằng Đạt Bầu sợ nó làm cho xui xe đạp của anh.
_ He he, tui cười lớn … he he … hổng sao hổng sao, lát mang xe xuống suối rửa cho khỏi xui trước khi đi… mọi người cười ồ, Trước thì bực lắm.
.

Đạt Bầu mang ra gói giấy bọc ny lông:
_ Anh T. mang vể dùm cho má em uống, rễ cây thuốc phơi khô, loại này uống tốt lắm, chừng một ký không nặng lắm.
.

Trước có dịp trả đũa:
_ Xí, mày thương ảnh lắm há, bắt ảnh đeo một ký lô trên ba lô đạp trăm cây về SG, mày thương ảnh dữ há, mày thương má mày thì có, còn ảnh trẹo lưng vì mày.
.

Tôi khoác vai PhD. Ôm vai thật chặt, tôi cho PhD. thấy sự quyết tâm của tôi, đang chuẩn bị dợt cơ thể thật tốt để chờ ngày.
.

Tôi nói nhỏ:
_ Coi chừng Bom Đỏ nhe, giữ chân tay đầy đủ còn về đạp xe chung đi Vũng Tầu nữa.
.

Tôi đứng thẳng lên pedal, ẹo người đẩy cái ba lô qua một bên quay lại nhìn mọi người nhỏ dần đang vẫy tay phiá sau con đường đất đỏ, tôi vẫy tay lại, có vài người tôi vẫn chưa gặp lại từ ngày đó, có người đã ra đi vĩnh viễn.
.
.
Lệ Thanh lúc nào cũng phù hộ cho PhD
.
.

Tôi sau 75, được cho đi công tác, chuyển lên năm thứ sáu, không còn lớp học hay làm bài gì, nên ít vào trường, tôi cũng không thích vào, phần bị ghen tị thọc mạch vì học xong hết bài đồ án qúa nhanh, nhẩy lớp thi trước, phần thì là Bắc Kỳ di cư, phần có thân nhân ở ngoại quốc, nhất là ở Mỹ mà ai cũng biết là đã có liên hệ đi Mỹ trước đó nhiều năm, nói chung là gốc phản động như vậy, rồi bị một tên lớp trên là loại 30/4 trong trường dẫn lên thành đoàn yêu cầu viết cung khai tại sao dám ra ứng cử ban đại diện trường Kiến Trúc đối đầu lại phe chính quyền SG.
.

Ít vào trường nhưng tôi cũng biết ra được liên hệ tình cảm giữa PhD và Trần lệ Thanh KT69 sau này, có lần kéo nhau đạp xe đạp đi đánh bóng rổ với đội banh của trường Don Bosco trên Gò vấp, tôi và anh Nguyễn Hữu Đức KT65 đạp gần nhau, anh Đức nói chuyện là gặp PhD và Lệ Thanh cũng hay đạp xe chung nắm tay như vậy lòng vòng bên ngoài SG.
.

Không nhớ Lệ Thanh chết vì Leukemia, ung thư máu chính xác là tháng năm nào, có thể cuối 76 hay đầu năm 77. Tôi có đi dự đám tang, gia đình LT cẩn thận thuê một chiếc xe đò chở thêm mọi người lên nghĩa trang trên Hóc Môn. PhD đầu quấn khăn tang trắng, tay cầm di ảnh Lệ Thanh đi trước quan tài, di ảnh này được mang theo sang tận Nam Dương khi vượt biển, bị đoạt mất, rồi lấy lại được, giờ PhD đang cất giữ. Tôi có nhìn được vài tấm hình chụp đám tang với PhD ngậm ngùi trước quan tài Lệ Thanh.
.

Một buổi tối, trong phòng của PhD, tôi cùng Boy uống rượu và nghe nhạc vàng trong đó. PhD khóc to rồi ra lấy xe đạp course phóng đi, tôi và Boy vội vã phóng theo sau, vì PhD đã uống rượu rồi, giờ đang khóc nữa .. đạp xe như gió không biết phóng đi đâu, trời mưa nữa, tôi chụp nón áo mưa phóng theo. Tôi thì xe course 700, nhẹ, nên theo PhD không mấy khó khăn, chỉ đi theo sau, chứ không muốn lên trước ngăn cản PhD lại, vì chưa biết đi đâu làm gì. Còn Boy thì đạp sau cùng, mệt bở hơi tai, xe đạp Boy chỉ là xe đàn ông, không có số, nên theo rất khó khăn, nhất là khi PhD tăng tốc độ. Boy lệt bệt sau cùng nhưng vẫn theo, Boy thương PhD ghê lắm.
.

Từ Nguyễn Biểu cầu chữ Y đạp tới Ngã Tư Bầy Hiền, là tôi biết PhD sẽ phóng đi đâu rồi, PhD lao đi trong mưa gió, mờ tối trong đêm như bóng ma, trời mưa, đêm nghèo khổ không ánh đèn sau 75, đường vắng tanh, tới đây, trại Hoàng Hoa Thám thì Boy bị bỏ mất tiêu, vì xe chậm quá không theo kịp hai tay đua xe đạp đang đuổi nhau. Tới qua nhà máy dệt Vinatexco là tôi cũng teo chim, vì không biết đường nên bám PhD thật chặt, cũng không khó vì tôi tỉnh táo hơn. Tới Hóc Môn thêm đoạn nữa, PhD bỏ quốc lộ một vào đường trong, đêm tối mưa rào rào, sấm chớp, tôi đuổi bắt PhD phía trước, đường đất quanh co, bùn bắn lung tung, quanh co tránh những cành tre rũ xuống.
.

Bất thình lình tôi bị một cái gì đập vào mặt cái bốp, như ai đánh trúng mặt, tung mất nón, tôi bỏ luôn vì không muốn mất bóng PhD phía trước. PhD chui vào tới nghĩa trang, quăng xe một bên, nhào xuống ôm mộ Lệ Thanh khóc thảm thiết. Tôi chỉ yên lặng phiá sau, gom xe, gom đồ của PhD lại, vừa xoa mặt đau vì bị đập mạnh vào, tôi bị một cành tre rũ thấp xuống đập vào mặt, khá đau, sờ thấy đau cũng bị trầy mặt mấy chỗ. Mất cái nón. Mưa chập chờn, gió thổi rào rào văng những giọt nước lên, sấm chớp lại lóe lên tia sáng ẩn hiện phía sau những ngôi mộ đã xây cao. PhD người ướt nhẹp nằm ôm ngôi mộ đất giờ ướt vì mưa gió… thật là bi thảm, tôi không thể nhìn được, phải quay đi, thỉnh thoảng chỉ quay lại coi PhD có làm gì nguy hiểm nữa không.
.

Tôi sẽ phải tìm lại cái nón khi trở ra, cái nón tôi qúy lắm, tự may từ hai ống quần jean Mỹ của thằng bạn phi công F5 mang từ Mỹ về, nó cắt quần dài ra làm short, nên tôi xin hai ống quần về may cái nón, có cái túi nhỏ bên trên, đằng trước dùng rotring vẽ mực đen con thuyền với cánh buồm lộng gíó, mầu xanh jean bạc mầu, nhìn rất là ngầu và hippy, con nhỏ bồ thích lắm, nó mượn lấy đội, rồi cho con bạn nó mượn rồi chuyền tiếp nhau cho tụi bạn Marie Curie thay phiên nhau đội, đòi mãi mới trả nón lại.
.

PhD lượm đồ dắt xe trở ra, bây giờ chàng mệt và thấm lạnh rồi, tôi đi bên cạnh, dẫn xe theo. Ra dấu cho PhD, cứ dẫn xe đi bộ trở ra đừng đạp xe, tôi cho biết khi đạp vào bị rớt mất đồ nên phải tìm chút. Nghĩ cái nón rớt đất dính bùn nằm dưới mưa trời tối đen thì làm sao mà tìm được. Tôi lại nghĩ đến Lệ Thanh, thôi Thanh giúp tôi một chút, tôi có lòng thành đi theo lo lắng canh chừng cho PhD tới đây, tôi nhìn lên trời mưa âm u, qua những hàng cây tre ma quái, thì thấy cái nón xanh jean mầu nước biển nhạt đang treo lủng lẳng trên cành tre. Tôi đứng trên xe đạp, nhún người nhẩy lên thì lấy lại được. Giờ thì nón đang nằm trong phòng, nó từng ngâm ướt những giọt nước mưa như trời khóc thương nhớ cho Lệ Thanh một đêm ngoài nghiã trang vắng lạnh bên kia đời, bên kia trời Hóc Môn.
.

Lệ Thanh còn nằm đó một mình hơn ba mươi mấy năm rồi. Năm ngoái PhD, trở về, không biết có còn nhớ đường đến lại nghĩa trang không? Còn tôi thì chịu không thể nhớ được con đường này nữa, khi đến trong một đêm khuya u tối mưa gió.
.
Trở về, thì PhD đuối, hết sức, nhiều lúc đạp xe không nổi, tôi phải kè một bên, thấy quán chòi nào còn đèn là tôi đều ngừng kiếm ly rượu đế cho PhD uống cho ấm. Cứ thế mà mò về lại được phòng của PhD. Boy đã quay về đây nôn nóng chờ trước, đè PhD ra, thay đồ, lau khô, cạo gió và thay quần áo ấm.
.
.
z-td-477hat.jpg picture by tddesign
.

.

Một lần trong đời. Tôi đứng đó, PhD quỳ đó vật vã, Lệ Thanh nằm sâu dưới đất trong nấm mồ lạnh, mưa gió phũ phàng sấm chớp rần rần, một người chết, hai người sống, thân thể chỉ cách nhau vài thước, hồn người lại cách nhau hai cỏi trần gian:
.

… Bác Thanh ơi thôi đã thôi rồi … bác nhớ phù hộ cho chúng tôi nhe …
.
Tôi nhớ bác Thanh hay cười đôi mắt to sau lằn kiếng cận, bác đưa tay đẩy kiếng lên … bác giúp tôi tìm lại cái nón … tôi giúp PhD tìm lại được tấm hình lộng khung của bác vì tôi đoán tụi Nam Dương không chuyển được đồ ăn cắp được đi nhanh như vậy, hóa ra đúng, tụi nó dúi hình bác lên mái lá dừa trên trần nhà, để sẽ lấy đi sau. Mà thực ra bác ở trên cao, nhìn thấy hết, bác chỉ làm tôi nghĩ ra thôi … cám ơn bác đã đi theo chúng tôi luôn phù hộ cho được bình an, qua ngàn sóng gió.

.

hết bài thứ tư .. coi tiếp bài năm: tìm ra ghe, không có nước uống !!
.

duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay , the july boat.

.

Saturday, November 10, 2012

loạt bài con thuyền tháng 7, 77 .. bài thứ ba . The July 4th Boat, part 3, by duongtiden, August, 2009.




.
.
.
.
loạt bài con thuyền tháng 7, 77 .. bài thứ ba .
.
.
z-td-ninhki-u-1.jpg picture by tddesign
.

Sau khi bắt liên lại với nhau lại trong chợ CT, ba đứa chúng tôi lên đò nhỏ, rời bến Ninh Kiều để đi ra ghe vượt biển đậu chờ trên sông... tiếp theo bài thứ hai, lần trước. Muốn coi các bài liên tục thì dùng tags, là chủ đề, bên dưới cùng bài viết này.
.


Anh ơi, ghe đậu chỗ nào, chỉ cho em chèo tới … ?

 
 

Chiếc đò nhỏ trườn mình quay đầu lại, người con gái nhỏ nhún người lắc mạnh mái chèo. Tôi ngồi nhìn vào chợ Cần Thơ, nhìn quang cảnh náo nhiệt, bây giờ tôi mới lắng dịu một chút, nhìn cho kỹ đề nhớ những hình ảnh miền tây quê hương VN có thể là lần cuối. Hơn hai tuần nay, từ lúc ngày ra đi được quyết định, đi bất cứ đâu, gặp bất cứ ai, tôi đều dành những phút giây cuối, lặng nhìn một lần chót, có thể lắm .. một lần chót trong đời.
.
 
Quay qua phía trước, nhấp nhô trên làn nước, tôi nhìn ra sông rộng, đầy đò ghe, một ngày nắng đẹp như mọi ngày, tràn đầy sông nước miền Tây nhộn nhịp người qua lại. Chút nữa thôi, tôi sẽ lên ghe, cái ghe mà cả năm nay, tôi được PhD miêu tả, kể về nó, khi hai thằng nằm trong căn phòng nhà PhD trên Nguyễn Biểu, ngoài Trần hưng Đạo, gần cầu chữ Y. Trong căn phòng, cửa sổ được bịt hết bằng mấy tấm nệm dựng lên, hai thằng nằm tính chuyện ra đi, vừa nghe nhạc vàng Ngô thụy Miên hay nhạc của Carpenter và Beattles.
.
_ Còn chèo xa nữa không mấy anh, Đứa con gái chèo đò bắt đầu hỏi.

_ Em cứ lên trên chút nữa, PhD trả lời một cách miễn cưỡng, đảo mắt nhìn chung quanh, có vẻ khó chịu, môi mấp máy nói thầm cái gì đó, rồi cắn môi lặng yên, ánh mắt quay qua lại tìm gì đó trên sông.
.
Cô gái chèo đò bây giờ vừa chèo nhẹ không vội vã, vừa nhìn lén chúng tôi. Vì PhD ngồi đầu ghe, tôi ngồi cuối ghe kế ngay chân con nhỏ chèo đò, Boy ngồi ở giữa, nên không thể hỏi han gì PhD riêng tư mà con nhỏ chèo đò không nghe hết trơn được.
.
_ Mày hẹn ghe ra đón lúc mấy giờ vậy, nó có đồng hồ không, ý tôi muốn hỏi PhD là không thấy ghe phải không? Vì nãy giờ đò cũng chèo khá lâu. PhD, im lặng không nói gì.

_ Thôi vô lại nhe, đâu ngừng chờ ngoài này được.

_ Ừa vô, PhD nói một cách bồn chồn khó chịu.
.
 
Tôi cũng bắt đầu kinh hoàng, té ra, rượt đuổi sáng giờ bao chuyện đứng tim mà giây phút chót, ra tới đây không thấy ghe đâu. Trong tình trạng chơ vơ giữa cái đò nhỏ giữa sông nước bềnh bồng, ba đứa, một con nhỏ chèo đò, bây giờ nhìn ngược lên, tôi thấy mặt, và ánh mắt nhỏ chèo đò nó rất là tinh khôn. PhD và Boy vốn đã ít nói, bây giờ lại càng không nói gì hết.
.
 
_ Tụi bay hẹn giờ gì kỳ cục, nãy mày có biểu nó chờ đây rõ ràng hay không, hay nó không ghe rõ mày dặn chờ, mang ghe về nhà luôn, tưởng tụi mình chơi ngoài này chiều mới tự kiếm ghe hay đi đò về. Tôi hỏi câu giờ, suy nghĩ coi phải làm gì đây.
.
 
_ Thôi mai mới có giỗ (tôi có tờ giấy phép đi đường do anh Sáu, giám đốc nơi tôi làm việc, Tổng Cục Hoá Chất cấp cho đi nghỉ hai tuần về quê ăn giỗ và hỏi vợ), vô chợ lại tao muốn đi mua thêm ít đồ nữa cho đủ, tao muốn mua thêm đồ về cho bà con, sáng đi qúa sớm tao hổng có mua gì kịp hết trên SG mang về, kỳ này ở lâu trên tuần lận, tao muốn mua thêm đồ về ăn xài cho đầy đủ hơn.
.
_ Em quay ghe vô chợ lại đi, tụi anh cần mua thêm đồ, chắc ghe nhà quên hổng ra đón rồi, lát nữa tụi anh đi đò vô cồn sau. Tui quay lại nhìn thật kỹ con nhỏ chèo ghe, rồi hỏi trống lảng thêm vài câu nữa, chẳng hạn như sáng nay em ra đò từ mấy giờ vậy, có nhiều khách không … hy vọng nó không đi báo công an về thái độ hơi kỳ cục của chúng tôi.
.
Trả tiền đò và cho thêm, bước lên bờ bến Ninh Kiều lại, tui kéo PhD lủi vào một góc thật kín, bây giờ tới phiên tui xả cái nặng đè trên ngực nãy giờ, vừa bàng hoàng, vừa kinh ngạc … vừa không biết cái gì xẩy ra. Tui dặn Boy quay ra ngoài nhìn kỹ coi có ai dòm ngó ba đưá không, có thấy ai lại gần thì ho đằng hắng cho biết.
.
_ Hơn một năm nay, tao chưa hề nhìn thấy cái ghe lần nào hết, không biết nó có thiệt không, lần trước mày kể, đáng lẽ đi cái ghe chính đi biển thỉ bị đứa em út của mày lén lấy đi mất năm ngoái rồi bị bắt hết cả lũ, cái ghe đi lần này chỉ là cái ghe nhỏ dùng đưa người, giờ thì không thấy đâu, bây giờ tao đã dẫn Boy xuống đây, đâu có thể dỡn một cái chuyện kinh khủng như thế này đuợc. Tôi không thể tin được những gì đang xẩy ra, PhD chưa bao giờ dỡn một lần nào cho dù việc nhỏ cho tới đâu, không phải là tính tình của người mà tôi sẵn sàng chia xẻ cái chết chung !!
.
_ Đâu có dỡn, hồi sáng đã đậu ghe ở đó, giao cho thằng Dao giữ, bắt nó nằm đó, không đi đâu hết cho đến khi đón người lên hết, rồi cùng đi mua dầu, với lại có đón được người mới đi mua dầu chứ, không có người coi như phải bỏ chuyến đi, mua dầu làm gì. PhD cũng lắp bắp, đỏ mặt lên vì nóng và hốt hoảng không biết gì đang xẩy ra, ghe và người biến mất, cũng đang bàng hoàng, giống như ba thằng mới ăn cướp nhà băng ra, thì chính cái nghe thoát hiểm chờ sẵn lại bị ai chôm mất rồi, kèm theo cái thằng Dao kéo gì đó, là tên đi chung, tên thứ tư được giao giữ ghe, cũng biến mất luôn.
.
Dao, là tên thứ tư, học chung với Boy, PhD, ở Lyce Yersin Đà Lạt bạn của PhD, đi chung lần này, Dao là sinh viên Luật, tôi chỉ gặp có một lần vài năm trước, khi PhD ăn bài analo do tôi làm negre, nên dẫn đi đãi chầu xi nê, giới thiệu Dao đi chung, ngoài rạp đường Lê thánh Tôn, sau chợ SàiGòn. Tôi không biết tình bạn giữa PhD và Dao này như thế nào, có tin cậy không, nhưng Dao đã xuống duới này trên một tháng, đi lại sống chung với PhD, hai tên sống trên ghe đi buôn bán cho mọi người quen mặt.
.
PhD và Boy, học dưới tôi hai lớp KT72, tuy nhiên cùng tuổi với tôi, nhưng chỉ có tôi nói chuyện xưng mày tao, còn hai bạn này không có xưng mày tao lại với tôi, có lẽ quen tật trong trường KT, gọi người trên hai lớp bằng mày thì coi hổng được chăng.
.
.
z-td-dauchoCT-xua.jpg picture by tddesign
.
.
Tôi tính toán với PhD, còn Boy thì vẫn yên lặng, phải phục cho sự nhẫn nại chấp nhận của Boy, chỉ yên lặng, cho dù đi từ ngạc nhiên này cho tới ngạc nhiên khác, không phải là ngạc nhiên nữa mà là kinh hoàng, khó tin .. vẫn chưa có chữ nào diễn tả đúng được cảm xúc lúc đó nữa. Boy vẫn yên lặng, để mặc tôi và PhD bàn tính. Bây giờ tôi và Boy cần tìm chỗ ẩn náu, để cho PhD đi tìm ra ghe và Dao, trong vòng một tiếng nữa, sẽ tính sau chuyện ra đi tiếp, không tìm ra ghe thì phải quay trở lại, tôi và Boy phải lo chuyện quay về lại SG nếu không thành. Bây giờ tôi hỏi PhD là chỗ nào kín đáo nhất trong chợ Cần Thơ, tôi vẫn nhớ cái thằng công an đi theo hồi sáng gần trưa, không biết nó đã chịu bỏ cuộc chưa.
.
_ Cái cầu tiêu trong chợ là chỗ kín nhất, PhD trả lời, giọng rất là thành thật .. !!!

­_ Cái gì ??? cầu tiêu ??? mày nói dỡn .. rất là dơ thúi phải không ?

_ Đúng vậy rất là dơ bẩn, thúi, nên không ai tới gần đó, công an thì hoàn toàn không, không ai thèm ỉa đái trong đó, ra bờ sông làm ráo hết. PhD nói giọng đều, không hề dỡn.

Boy nghe câu chuyện, không nói lời nào, vẫn im lặng coi như ne pas … có lẽ viên thuốc đốp tôi cho uống hồi sáng vẫn còn hiệu lực, 12 tiếng đồng hồ mà. Hai đưá đành lủi thủi đi theo PhD, dẫn đường vào cầu tiêu … đi chiếm mục tiêu mới: cầu tiêu chợ Cần Thơ. Đi rất đúng đường, đã ngửi thấy mùi hôi thối nhẹ nhàng bay đến ..
.
 
Thật là kinh khủng, tôi và Boy đi một vòng chung quanh khu vực cầu tiêu, chui vào trong, chợ vẫn đông chung quanh, nhưng hôm nay viết hồi ký này, biểu tôi diễn tả nó ra sao, thì thực tình lúc đó không thèm nhớ nữa, nói chi bây giờ, như cơn ác mộng, bây giờ chỉ có nhớ mùi và mầu phân !!! ôi kinh tởm, bây giờ ở Mỹ mà thấy chắc chỉ có ói mửa. Còn mấy chục năm trước tại cầu tiêu chợ Cần Thơ, thì vì đại sự mà cắn răng bịt mũi nhịn.
.
Phúc đã bỏ đi tìm ghe, trước đó, tôi còn đã dặn kỹ:
.
_ Thúi và dơ dáy lắm, tụi tao không chịu nổi đâu, chỉ lảng vảng bên ngoài, vài thước chung quanh, không thấy thì ráng tìm nhe. Chi nào nguy hiểm lắm thì né vô trong cầu tiêu chút.
.
.
z-td-ninhkieu-wc.jpg picture by tddesign
.
chắc là cái cầu tiêu mới này được xây lại trên nền cầu tiêu cũ, lúc đó chung quanh là chỗ buôn bán, bây giờ là ráp với công viên
.
.
Thực tình thì tôi và Boy cũng chỉ bước vào cho biết, ruồi xanh vo ve, phân thúi vàng xanh nhễu nhão, tiêu chuẩn người VN lúc đó thì khác, bây giờ viết lại giòng này, theo tiêu chuẩn Mỹ, thì ráng mà cắn lưỡi viết cho qua đọan này vì tôn trọng chuyện thực, xin lỗi bạn đọc.
.
Kiếm chỗ bên ngoài cầu tiêu, ngồi bệt xuống một xó, sau khi dễ dãi mua món đồ gì đó của ai đó khi được mời và coi như bỏ tiền mua chỗ ngồi chờ luôn, Boy thì cũng kiếm chỗ quanh quẩn đâu gần, tôi và Boy quyết định tách ra khi đến khu cầu tiêu, vì hai tên chung gần nhau nói chuyện, người ta có thể dễ để ý, tuy nhiên cũng chỉ cách vài bước để còn hổ trợ cho nhau, và Boy phải bám chặt tôi vì không biết chương trình tiếp ra sao, phải làm gì.
 
Tôi bó gối ngồi ôm kỷ niệm trong đôi chút rảnh rỗi bất ngờ trong tiến trình lên đường tìm tự do rất sôi động từ hừng sáng, dứt giờ giới nghiêm tới giờ, giờ thì tự nhiên phải ngồi nghỉ nửa tăng bất đắc dĩ … trước mặt không biết ra sao, còn đằng sau cả hơn năm nay thì giờ lại không ngờ .. không thấy ghe và người đâu. Sáng xuống đây, xuýt bắn lộn khi đến, rồi PhD bỏ tiệm cà fê không dám vào, rồi bỏ được tên công an, bắt tay với PhD, rồi giờ thì PhD lại bỏ đi … Tôi và PhD chưa bao giờ gặp nhau khó đến thế trong vài giờ rồi lại bỏ đi,  giờ đây lại phải ngồi đợi cho PhD đến bắt tay lại lần nữa, thật ngao ngán không biết sẽ xẩy ra gì nữa.
.
.
Tôi không nhớ rõ, bắt đầu gần gũi với PhD từ lúc nào, có lẽ từ lúc tôi đi chiêu mộ, thâu nạp tất cả những ai biết chơi basketball trong trường để lập đội bóng rổ đi tranh giải Sinh Viên SG. PhD đánh basketball từ lúc học trung học Yersin ở Đà Lạt, còn cao hơn tôi nữa, PhD cũng ít vào trường, không phải loại mê trường gần như sống luôn trong đó, tham dự mọi hoạt động của trường như tôi, hình như kiếm PhD hoài mới ra, đó là năm 73. Năm đó đoạt được huy chương vàng vô địch bóng rổ Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, làm cho ban giáo sư trường ngạc nhiên đến độ hỏi rằng: trường KTSG đâu có cái sân chơi tráng xi măng nào đâu, nói chi tới sân bóng rổ … họ chưa hề nhìn thấy SV KT chơi banh bao giờ, thế mà tôi làm thủ quân đội bóng rổ, cả đội đoạt huy chương vàng, vô địch sinh viên SG, đâu ít, cả gần 50 ngàn sinh viên.
.
 
.
z-td-ninhkieu-3.jpg picture by tddesign
.
.
 
Tình thân với PhD từ đó nẩy nở dần, rồi biết PhD kẹt analo, tôi làm negre đẩy bài analo chót cho PhD. Tôi chơi rất thân thiết với năm KT72. Năm 74, tình thân với PhD và Boy, dẫn đến việc tôi quyết định ra ứng cử Trường Tràng ban đại diện, tức là chủ tịch ban đại diện Sinh Viên Trường Đại Học Kiến Trúc, PhD đứng làm trưởng ban thể thao, Boy đứng làm Thiên Lôi, tức là chef cochon, trưởng ban trật tự hay ban đâm chém đánh trúng. Hơn nửa ban đại diện của tôi là từ lớp KT72 mà ra. Cứ thế mà sự tin tưởng, tín cẩn, chia sẻ bí mật với nhau, đã có trong qúa khứ cứ tăng dần cho đến khi không hẹn mà đều thổ lộ ra là cùng muốn đi tìm tự do chung. Chúng tôi đã có trên một năm để chuẩn bị cho chuyến đi này.
.
.
hết bài ba, còn tiếp.
(kỳ tới: chuẩn bị cho chuyến đi, bài thứ tư)
.
.

duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay , the july boat.
.

con thuyên tháng bẩy ... captain PhD has sailed ... 31 years later, PhD is still sailing..

.


.
.
.

bài cũ, tháng bẩy năm 2008, bên yh360 blog. Coi chơi khi đợi tôi viết tiếp bài mới về chuyến vượt biển tháng 7, 77 ..
.

captain PhD has sailed ... 31 years later, PhD is still sailing..

.
.
about this time, 7 tháng 7, năm 77, chúng tôi đang trên biển vưọt đại dương, thuyền trưởng, captain PhD, người sửa chiềc ghe đi sông, không mũi cắt sóng, bỏ máy đuôi tôm, gắn máy mới Yanmar, cùng 3 người bạn vượt trùng dương .. cuối tuần rồi tháng 7, năm 2008, thuyền trưởng PhD, lấy thuyền buồm ra biển, hải cảng Los Angeles, San Pedro, chở bạn KT và Minh Bò đi chơi biển ... Thuyền trưởng PhD bây giờ thì lái du thuyền bằng vô lăng, steering wheel đàng hoàng chứ không như lái cái cần ống sắt, bằng chân như lúc chúng tôi vượt sóng to những năm nào. Lúc dưới nước, lúc lên trời, PhD còn là pilot lái tầu bay, là tầu trên không đi tới lui bằng chong chóng không cần buồm, nhưng nếu đi chung thì nhớ mua bảo hiểm cho chuyến bay nhe, để đi coi vùng trời Anaheim Nam Cali. Trời mây nước và captain PhD...
.
.

.
z-td-phd-7-08.jpg picture by tddesign
.
.

.

.
.

z-td-phd-sail-7-08.jpg picture by tddesign
.


duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay , the july boat.
.

Loạt bài, con thuyền tháng bẩy, 77. bài thứ 2. The July Boat, part 2. By duongtiden

.

.

.

Loạt bài, con thuyền tháng bẩy, 77.
.

Bài này tôi viết tháng bẩy năm ngoái khi còn yh360 blog, trong loạt bài về chuyến đi rời SG ngày 4 tháng 7 năm 77 ... đi tìm tự do ...  mỗi lần viết không dễ, khó có thể viết liên tiếp một hơi vì nhiều xúc động tràn về làm cản trở công việc hàng ngày. Tuy nhiên nếu không viết liên tục, thì sự xúc động, lôi cuốn lại không liên tục.
Đến lúc phải tiếp tục loạt bài về chuyên đi tìm tự do này, đã nhiều năm, trên ba mươi mấy năm rồi, nên viết cho xong, một kết thúc nên có, vì năm ngoái, đầu năm 2008 tôi đã đi nối lại một vòng tròn, trở về bước lại những bước đi xưa từ Ninh Kiều. Một vòng tròn từ qúa khứ và hiện tại đã được nối lại.
Hôm nay, tìm lại bài này, là đoạn viết dở đến đây, hẹn gặp nhau tại quán cà fê, trước đồn công an bến Ninh kiều và bắt đầu đi vào chợ. Đưa lại lên đây để lấy hứng viết tiếp. Tháng bẩy rồi, có đưa loạt bài cũ lến, dưới chủ đề, tags: 4-7-77, nếu muốn coi loạt bài này liên tục theo thứ tự, vui lòng dùng tag bên trên, hay tags ở duới cuối bài này. Có điều, bài cuối sẽ được đưa lên đầu, còn bài đầu thì lại nằm dưới cùng, đó là cách xếp đặt của Blog này, không thay đổi được. nếu thích đọc từ đầu, thì đi xuống dưới cùng, đọc ngược bài lên.
.
.

ly cà phê cuối tại Ninh Kiều 31 năm trước .. bắt đầu rời quán đi vào chợ để PhD bắt liên lạc dẫn lên ghe ... 
.
z-td-canthotrip.jpg picture by tddesign.
bước vào phía chợ CT, đi ngang qua cái đền này, hình chụp đầu năm 2008, hôm rằm, nên đông xe, tui có ngừng lại thắp nén nhang, chân thành cám ơn cho chuyến đi an toàn mấy chục năm trước..
.

.
Sau khi trao đổi được vài câu với PhD, tôi cảm thấy mừng vững bụng hơn chút, trở lại quán cá phê, vẫn thấy lưng của Boy ngồi quay vô trong y như cũ, như mọi chuyện chưa có gì xẩy ra.
.
Kéo ghế ngồi vào bàn, tôi châm thuốc President, cắm vào môi Boy, đụng da mặt nó chút, Boy cười, nhờ viên thuốc, không biết là thứ gì, Boy trở lại bình thường và hình như có phần tỉnh táo bình thản hơn nữa. Thật tình, tôi nghiệp cho Boy, chỉ biết về chuyến đi này mới chỉ được hơn hai ngày, và phải quyết định cấp tốc, cái quyết định giữa sống và chết và tôi chưa hề kể chi tiết từng giai đọan về chuyến đi sẽ như thế nào, Boy chỉ biết là đi theo tôi, được dẫn xuống Cần Thơ, ra đi. Trong khi tôi và PhD đã có có một năm để suy nghĩ, chuẩn bị và hành động. Tôi đã có cả năm để suy nghĩ nếu phải chết thì sao?, giờ coi như chết rồi, nên càng bình tĩnh, thì hy vọng sống sót sẽ cao hơn.
.
Boy bất thình lình bị rời gia đình, bây gìờ bước vào ngồi chung quán cà fê đầy công an chung quanh, không biết phải hành động ra sao, chỉ đi theo và nghe lời tôi dặn làm gì thì làm … cho nên lên cơn shock cũng không có gì lạ. Sự tham gia của Boy trong chuyến đi là rất là cần thiết, tôi và PhD đã bàn tính như vậy, chuyến ra đi không thể nào chỉ gồm có hai người, cần đủ nhân lực thức suốt 24 tiếng mỗi ngày để vượt đại dương sóng gió. PhD chỉ cho Boy biết và quyết định trong một ngày, sau đó thì tôi và PhD lên đường, có Boy hoặc không có, vì lý do an toàn, nếu Boy tiết lộ cho người khác biết, thì tôi và PhD đã rời VN rồi. PhD và Boy học cùng lớp kiến trúc niên khóa 1972, cả hai là bạn thân từ nhỏ, học chung trung học trên Lyce Yersin, Đà Lạt
.
Không nhớ rõ Boy cao chính xác bao nhiêu, cũng phài 1m74, vạm vỡ, huy chương vàng bơi lội Viện Đại Học Saì Gòn, nên chúng tôi cần sức lực, tài bơi lội và săn bắn dưới nước của Boy. Có Boy thì sự sống còn của chúng tôi sẽ cao hơn.
.
Mọi chuyện bắt liên lạc với PhD, coi như phần đầu có trục trặc, nhưng bây giờ có thể bước qua phần hai, đi vào chợ Cần Thơ, để PhD dẫn lên ghe, đậu đâu đó trên sông, như đã định trước. Tôi và Boy thu xếp, uống xong cà phê để rời quán ra ngoài. Tôi trả tiền đi ra ngoài, ngừng ở cửa chút lâu làm bộ rớt đồ, quan sát bên trong coi công an có ai theo đuổi không.
.
Bàn kế, có một bóng áo vàng cũng đứng dậy trả tiền, tôi đi trước, trên Boy một bước, không đi ngang hàng, để quay lại nói chuyện với Boy, đồng thời dễ quay lại coi có ai theo không. Chỉ có một tên công an áo vàng bước ra ngoài, không nón, không đeo súng ngoài, coi tuổi và thân thể còn nhỏ hơn tôi nhiều, tên này không băng qua đường vào đồn công an, mà lại bước theo hướng chúng tôi. Phải đi hai khúc đường mới bước thẳng vào chợ nơi bến đò đổ xe gắn máy lên bờ, qua khúc đường thứ nhất, tôi ngừng lại, tên công an đi theo cũng ngừng lại sau đó, mà không đi tiếp tục cùng nhịp độ cho đến ngang với chúng tôi, biết chắc là bị theo rồi, có thể lúc tôi đi ra ngoài gặp PhD, Boy ngồi lại một mình, không biết có những hành động bất thường gì đó, hay mặt mày lo lắng sợ hãi, có thể đã bị chúng, là công an trong quán quan sát và theo dõi. Tôi băng qua đuờng phiá bên đồn công an, băng qua phải coi chừng xe và cần thời gian, khi băng qua, không thấy tên công an băng theo, hắn lại đi chậm lại, đợi cho chúng tôi băng qua đường rồi đi cùng độ nhanh di chuyển của tôi và Boy, bên lế dường bên kia.
.
Bây giờ tôi có thể quan sát tên công an dễ dàng hơn, hai bên cùng đi vào hướng chợ, mỗi bên vĩa hè, nhỉn thấy bên hướng tôi đang đi sát bờ sông, là bến đò đổ xe gắn máy lên, nhiều xe chờ đèn xanh, rồi chạy thẳng đi vào thành phố, chứ ít xe quẹo về đồn công an, còn quẹo vào chợ thì không được, chợ họp trên mặt lộ, nên chỉ có đi bộ vào được thôi, tên công an thỉnh thoảng có nhìn lén về hướng bên kia đuờng, nơi tôi và Boy đang đi hướng về chợ. Nhìn từng đoàn xe gắn máy từ đò lên, đợi đèn đỏ để túa ra khỏi bến đò, giờ thi đông đảo người, xe và tiếng động, bên kia đèn giao thông, ngả ba là chợ CT, người nhộn nhịp buôn bán đủ thứ, tôi nghĩ ra một cách, khi đèn đỏ bên tôi phải đứng lại, chờ xe gắn máy trong bến đò đang rồ máy tuôn ra đông nghẹt theo đèn xanh giao thông.
_ Khi tao chạy, mày chạy theo nhanh nhe, tôi nói với Boy.
Đám xe gắn máy, rồ ga chạy theo đẻn xanh, thì bất thình lình tôi kéo Boy chạy băng qua đường trước những đầu xe đang chồm đến. Tôi và Boy khá bự con, thêm túi đồ, nên thành một khối khá nặng nề, xe gắn máy phải tránh hết khi chúng tôi bất thình lình chạy băng qua đường vào chợ, vượt đèn xanh giao thông. Bên kia đường, tên công an nhìn thấy chúng tôi đang làm gì, thì đã quá chậm, làn xe di chuyển từ bến đò nhả ra, kín mặt đường, nên tên công an phải đứng lại đợi vắng xe mới băng qua.
Tôi và Boy chạy tuốt vào đầu chợ lẫn vào đám đông, nhưng tôi vẫn không rời mắt khỏi tên công an. Lại kéo Boy quay ngược lại ra đầu chợ, tôi phần lại không muốn di chuyển qúa nhanh, có thể làm cho PhD đang đúng đâu đó quan sát bị mất bóng chúng tôi. Cúi thấp người ngồi sát xuống đất ngay gánh hàng hủ tiếu, Tôi và Boy chụm người quay mặt với nhau, gọi hai tô hủ tiếu ăn, tôi quan sát tên công an đi vội vã thẳng vào chợ thật nhanh, chắc vì chúng tôi chạy trước nên hắn nghĩ phải đi nhanh mới theo kịp, nhưng chúng tôi lại đi ngược trở lại đầu chợ.
Tôi không nhớ là lùa tô hủ tiếu vào bụng như thế nào, nhưng chắc là chẳng có mùi vị gì vì bao nhiêu chuyện căng thẳng rượt đuổi hồi hộp nảy giở. Hồi lâu, PhD, chui vào ngồi trên ghế thấp dưới đất ngay bên cạnh, tay cầm xấp túi giỏ đi chợ đan bằng dừa, chia cho chúng tôi để che cái túi dù đỏ nâu quá hấp dẫn của tôi, và Boy hình như cũng có cái túi rất ư là Sè Gòng, vài cái túi lá dửa trống còn lại để lát nữa đi chợ mua đồ ăn thực phẩm cho hành trình vượt biển.
Theo PhD là nãy giờ trễ giờ rồi, quá thời gian như dự định, bây giờ phải đi ngay lên ghe cho an toàn, rồi trở vào cuối chợ dọc theo sông mua đồ ăn sau. Tôi mua ngay ít mớ rau xanh, mua tùm lum thêm mấy thứ đồ ăn có ngay bên cạnh gánh hủ tíu, mua dễ dãi không trả giá vì tiền VC trong túi mang theo nhiều lắm, để hối lộ mua chuộc, nếu xuông xẻ thì sẽ không có dịp xài mớ tiền mặt này nữa.
Cầm mấy cái giỏ đầy ắp rau cỏ, cái túi dủ đỏ thì vẫn thòng hai móc treo trên vai, chỉ bao lại bằng cái giỏ bằng lá dừa đan bên ngoài cho khỏi lộ, vì tôi có mấy cục sắt nặng phòng thân, cần thuận tay đưa vào cầm ngay khi cần thiết. PhD dẫn chúng tôi về bến đò đầu chợ, ngay chỗ hồi nãy băng đèn xanh chạy vào chợ, nghĩa là chúng tôi chỉ lẩn quẩn một chỗ, không xa hơn đồn công an tới 50 thước, còn đồng chí công an đã đi theo, chắc giờ này đi sâu vào trong chợ từ lâu, đâu ngờ chúng tôi không đi xa hơn, má trái lại không xa quán cà fê là bao nhiêu.
PhD, tôi và Boy lên một cái đò do của cô con gái nhỏ chừng 17 tuổi, khỏe mạnh, PhD nói chèo ra ghe, vừa chỉ tay hướng ra giữa sông ...
.
.

duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay , the july boat.
.

Con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến đi tìm tự do , bài đầu tiên, bài 1. The July Boat, part 1. by duongtiden, Fourth of July, 2009.

.

Loạt bài Con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến đi tìm tự do, bài 1 . by duongtiden
.


.






ghi chú: chuyện giả tưởng đúng và hay hơn chuyện thật và cũng có thể dở hơn, không đúng như truyện thật, thật hay không thật để dành cho người trong cuộc biết thôi.

.
Hôm nay, ngày 4 tháng bẩy năm 1977, sáng sớm vừa dứt giờ giới nghiêm, tôi dẫn Boy rời nhà đi ra xa cảng Phú Lâm là bến xe miền tây. Tối qua, ngủ trong phòng Boy, không ngủ được bao lâu vì bồn chồn, vì người nhà Boy lên xuống từ gĩa nhau. Nhà Boy to lớn, trên đường Cao Thắng, phòng ở lầu ba, nhìn suống sấn trống. Nhà thụt vào phía trong, chỉ có cổng và lối vào từ ngoài đường CT.
Tối qua, tôi đến từ gĩa Lưu Hiền gần đó, cúp điện, uống cà phê bên đèn dấu, Hiền KT68, biết rõ tôi sửa soạn ra đi, nhưng chỉ không biết chi tiết. Ngày hôm trước, tôi thanh thản trở lại, mọc chuyện coi như xong, xắp đặt hết, chỉ thiếu cái máy hình. Tôi có cái máy Canon demi của anh Hùng để lại, chụp phim 35mm, nhưng chỉ nữa khung phim nên gọi là demi, cuộn 20 pô thì chụp được 40 tấm. Tôi cẩn thận mang ra lau chùi, gỡ khung bên trong chỗ thay ống kiếng ra để lau dầu cho màng xập shutter được trơn tru, vì sợ mang đi biển sẽ có thể bị kẹt. Lúc lắp xong tôi thấy còn dư con ốc nhỏ, tất cả 4 con, Tôi chỉ gắn có ba, quên một. Nghĩ đã thôi không gắn lại, thiếu một ốc không sao, vì khung bên trong có tới 4 con ốc. Nghĩ rồi cũng tại cái tính qúa cẩn thận và đòi hỏi, tôi lại tháo từ từ ra để gắn con ốc bên trong cho đủ. Đúng là số mạng, vì vội và đã quen tháo ráp nhanh, tôi lại làm rớt con ốc nhỏ tuốt bên trong máy, lắc không ra, làm kẹt shutter luôn, bây giờ thì tốn không biết bao lâu nữa mở hết máy ra gắn lại. Tôi không còn đủ thời giờ, phải lên đường rồi. Đành xếp máy lại, để lại nhà.
.
Chuyến đi mạo hiểm chết người mà bây giờ thiếu cái máy hình, đành chịu thôi, bỏ lại cuộn phim luôn. Tôi mê chụp hình lắm, thường là dùng cái Pentax Ashahi SLR 35mm của anh Hùng mua ở Nhật về, nhưng anh đi Mỹ vài năm trước đã mang theo. cái Canon Demi này thì tôi ít dùng vì không phải là SLR, tuy nhiên kỳ này thì nó rất hạp vì nhỏ và ống kiếng cũng có zoom, dễ mang trong người... !!! người ta đi tìm tự do, lo cho sống chết, tui buồn vì không có mang theo được cái máy chụp hình !
.
z-td-july-free-2.jpg picture by tddesign
.
Cũng đã nghĩ đến cái chết cả năm rồi, từ ngày ngỏ ý với PhD. để chuẩn bị cả năm, mất vài tháng mới chấp nhận là có thể cái chết sẽ không tránh khỏi chuyện xong một kiếp người lúc tuổi chỉ hơn đôi mươi .. nhất là mới xong mấy năm dài ra trường làm kiến trúc sư .. nhỏ tuổi nhất .. giờ bỏ hết đi tìm tự do bước qua cái giá có thể chết?
.
z-td-july-free-1.jpg picture by tddesign
.
Có lẽ đây là chuyến đi ít người nhất, chỉ có 4, vừa đủ để thay phiên nhau lái ghe, vậy mà chút xíu nữa là chỉ có hai người ra đi ..
.
.
bài viết từ năm ngoái:
.
tonight, July 3rd, 31 years ago .. 1977 .. I packed my weapon .. told my mom, i'm going

.
.
.
.

This evening, I look at the sunset for long, the sun already set far away up all the way to the northwest.. far away is VN shore. In the summer, it is not totally dark until 10 pm, I set a small campfire in the middle of my unfinish pond, in the back yard. Surrounding my dry pond, everything is green, flowers, weed, tall grass, trees, bamboo, cannot see out. I have quiet moment for myself. This afternoon, I was looking for my dark brown reddish belly parachute packing bag, which later almost took a stranger life, my life jacket with air cartridge in belt pack .. my swimwear in France flag color, my self made blue jean hat..
.
We chose the July 4Th, US independence day to leave VN, hoping that, we will end up on the other side there someday ... 31 years ago, I already left, walked out to the street, then turned walking back home, called my mom, I forget to give her my Honda title paper, so she could sell it. Mom held my hands again, her voice was very low, whispered to my ear: "kill them, then yourself.. don't let they capture you". I laughed in my throat: "noway .. mom, you are kidding, arent't you? use the money, which I left to you, buy me out, I will do again ..." ..
.
I walked away, slow steps, then turned head back .. smiled at mom, it was dark, past 8 pm, I was not sure that we still able to see each other face. I walked crossing the alley, toward the Tran quy Cap street, then on that street, but went along straight up, I did not turn to the other way to my old high school as many years ago, I went to the end of Tran quy cap street. On my mission, I went to pick "Boy", his name means in English is Boy. At sunrise, I will take Boy far, far away from his family, he is my school friend, two year after my class, he and PhD belong to the class of KT72.
.
It was real thing, Boy face turned darker, skin face seem to be thicker, his lips was shaken. He knew, it was for real... that night, there was time before the midnight curfew, let Boy and his mom doing what need to be done, just in case, they never seen themselves again. His family was rich, they lived in a compound, behind a steel gate from front street, with few floors, I got out to Lhien's house, asking him out for a late coffee, we sat ..quietly, did not talk much, there was no electricity, he knew I was going to leave, who know what is going to happen, prior leaving his father in law house, he gave me a grim look when we both hear the weather news from a TV: "the south-east sea condition in the next 48 hour, violent sea condition, class 3 and 4 waves".
.
That night, Boy mom came up his room few times, I tried to sleep well, there was no need for sleep, I did sleep all week stocking up my battery. I stepped out to the open corridor, his room is on the third floor, big house, looking down, a good size house filled up the yard, " whose house is it?" .. his reply: "my eldest sister house"... I remembered, we smoked the night out.. looking out the surrounding neighbor roofs. My eyes wide opened in the last few days, a sad feeling raised up, I may end up seeing my life here, my past here for the last time ... but I need to show no face motion
july 4th, 2008
.
we left at the Can Tho ferry, took the "xe loi" motorcycle pulling cab to NinhKieu market

.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.
above picture: the status of bearded Minh (Minh râu), where we had the rendevous in the morning of 7-4-77.
.
.
PhD and I talked about how I and Boy will dress clothes that blend in to Can Tho's people, the last time I was there must be few years ago, at least 2 year, I could not remember the local scenes, but we tried to fit in. I did not remember what were Boy clothes, I wear a dark green pant and a white shirt, not so new, but I was sure that, we still had the big town boy appearances by the gestures, the way we talked and acted. But I could not resist the temptation to bring my favorite dark brown-red belly parachute bag from US army that I never seen a second one like that... it was standing out... very attractive, eyes catching.
.
As planned, I took Boy out at Can Tho ferry when passenger had to get off bus caused of the safety rules when crossing the Mekong river, then we did not return in the bus that will discharge at the bus station, there will be full local secrete police watching eyes looking for enemies. We left the bus, taking the local transit way, a motorcycle pulling cab to Ninh Kieu market, and I will have time looking for signs of troubles..In my memories, I could not remember exactly how things look like at the contacting site, I was not sure that I did pass by that NinhKieu port and market corner before. I only spent time in Can Tho at night in the last trip

.
The driver asked me where to stop, and did not wait for my reply, he pulled toward the sidewalk infront a bunch of people who stood or sat on there feet. One man ran out very fast right into my side, both arms reached toward my bag, my hand, very quickly touched the cold steel in the parachute bag, as I took my stuffs about to get off the cab. Oh shit!!! They knew it, I turned my head around figuring which way to run, if I pulled the trigger.. Things happened very quickly, I did not see anyone follow him..
.
"tui dep qua vay ban nhieu vay anh" "it is very nice bag, how much do you sell" his mouth still had a cigarette glued on lisp, he yelled at me, two arms reached my parachute bag. I held my finger in side the bag, swung my arms and bag away, he opened his mouth just in time prior I was going to pulled the trigger and thinking how come they knew exactly where I kept my steel..
.
"lam gi du vay ong noi?, de di cho het tien roi thi tro ra se ban .." " what's the hell? you are so rush, wait until I spent all my money in the market, and then I will return, selling it to you ..". The cab driver just dropped us at the black market, where people selling and buying stuffs, or the selling, buying just happened at this usual drop off for this market.
.
I did not know how tense was I at that moment, I may be too reacted, cause I was doing the biggest dangerous thing in my life, under my eyes everyone could be the secrete agent. It was so lucky which, I did not pull the trigger at that time...what was happened if I did?.. in a moment, suddenly life could turn into the another way ... at no planning at all.
.
z-ct-cafengoc.jpg picture by tddesign
.
this cafe, it is still there, where the pick up suppose to take place. The name "cafe Ngoc" in old style shadow letters; may be that sign is the original as many years ago.
.
After that scare, my guard was in high alert, on the way toward the minh-rau status, I often checked my back for any follower, crossed the street suddenly, trying to shop something, making sure that we were not be watched.
.
As planned, we walked in front the police station, spent time stood and admired the status, during that time, PhD was watching us too. He could check if we has been followed. We crossed the street, got in the café, waiting for PhD to come in later, accordingly to the plan, he will seat in another table, finish his drink then leaving. I and Boy will wait for a while, then leave too. On the outside street, I look for PhD, may be on the same sidewalk, or on the opposite side, we both scroll toward the market, when mix inside with people, PhD will join us and lead to the boat which park somewhere far on the river water, not along the shore.
.
I did not see PhD near by, before walked in the café; I did not know the café name, until I came back early this year, looking for it. It is still there, I could not remember how was it, but checking the location was, the shop is still opened until now.
.
When inside, I was surprise, it was almost full with polices, only few empty tables left, it was not as PhD told me, the hour was between breakfast and lunch, there will suppose not have many polices who taking coffee break as the moment we walked inside. During the waiting time for coffee, Boy turned into chaotic moment, he did not talk at all since we left the cab, he just silently walked along my side. We sat in the last table, his face looked inside the shop, I sat facing front door, checking for PhD to step in. Boy face turned darker, he tried to light a cigarette, but dropped it more than one time. I have to lift it up, and lighted it for him, and told him to bite the cigarette, trying to calm down. PhD was still not walk in, I felt something was unusual, looking around, few police men gave us many curious looks.
.
Time pasted, PhD did not come in, Boy’s situation was not improve, his fingers and lips were shaken, he had a hard time to put sugar in coffee cup, or holding the cup. I took a small pill, which Lhien got from a doctor friend; he used the pill to stay in operation after played poker all night. They told me, to take one pill in the situation that need to be calm, take all three if I want to be done with life in a happy way. I had about four or five pills. I took one, told Boy to drink it. After he took that pill, I wait for a moment, PhD still not come in as planned. Looking around, all police men, only I and Boy were common people surround by their uniform, which was why Boy got into shaken mood. I had an idea, asking Boy:

_ Let me have a cigarette, no, your “Vam Co” brand tasted bad, I don’t like it, let me get out buying my type cigarette, President brand.
-
“Yeah, if you have money, go ahead buying your expensive taste ...” Boy was able to reply; at least he could talk back. I felt better.

I talked loud enough so the police man near by could hear that.

I walked out; leaving Boy in that situation was not what I wanted, but we could not stay in long without PhD to show up.
.
When out side, I quickly found PhD stood across from the coffee shop, with hand signals down my pant side; I signaled PhD to walk toward the street corner. I came to a cigarette stand around the corner, looked down the glass window slowly, checking for the reflection of PhD; he was coming to my side. I asked the old seller lady for the cigarette type which was not in display, try to make her busy, then asked PhD:
_Why don't you come in as planned?
_It is full of cops, his reply
_Boy was shaken very bad inside, I whispered, no need for you to come in, I will finish the coffee as usual, smoke one cigarette, and then leaving, you follow us. When we mixed in the market, we will stop to eat, and then you join in again.

PhD, checking his money, shook head and walked away. He wear a leaf hat, and an old khaki shirt with a short, very much different than me. He was very much different from a fourth year university student just few months ago.
.
I returned to the coffee shop, still saw Boy back, alone, thing seem to be normal, sat in my chair, Boy face was in a lot of better shape, he did not show any shaken. I invite him a new expensive President cigarette, still lighted it for him, and touch his lips, checking his condition.



.
z-cantho-cafe-corner.jpg picture by tddesign
.
at this corner, on the side street, I and PhD made the initial hook-up after few months. We exchanged few words, caused PhD did not come in the coffee shop. I bought cigarette in order to meet PhD, then returned to the shop, to solve the problem there. 31 years later, those houses in above pictures, look a lot nicer than the old day, all buildings are remodelled, raised up with more floors, the appearances are clean and in good shape than the morning, we stepped in long ago, the 4th of July, 1977. On above picture, the coffe shop has red chairs, next to it is the police house now, with some in green uniform. The corner is where the cigarette stand, once was there. I sat across the street early this year, let the memories play back in my head.
.
.

Tôi xuống xe trên phà Cần Thơ, rồi không lên theo xe vô bến, mà kêu xe lôi đi vào bến Ninh kiều.
.

.
Tôi và Boy xuống bến phà Cần Thơ, lúc xe đò trên phà băng qua sông, mọi người phải rời khỏi xe. Chúng tối lên xe lôi vào bến Ninh Kiều, chứ không lên lại xe đò vào bến, vì nới đó rất nhiều công an dòm ngó. PhD có dặn ăn mặc làm sao cho giống dân Cần Thơ, tôi trở lại nơi này sau ít nhất ba năm làm sao biết ăn mặc kiểu Cần Thơ, tôi mặc quần xanh lá cây đậm, áo sơ mi trắng, không nhớ Boy mặc cái gì, nhưng chắc chắn với lối đi đứng, ăn nói, cử chỉ, chúng tôi mà có ở chuồng không quần áo thì vẫn hiện ra là từ Sái Gòn đến.
.
Khi xe ngừng lại lối vào chợ và bến Ninh Kiều, nơi có nhiều người ngồi hay đứng trên vỉa hè, bỗng dưng một người đàn ông, nhỏ con hơn tôi chạy ngay lại, chụp lấy cái tui nâu đỏ, bao đựng dù bụng, tôi chưa thấy một cái thứ nhì nào đẹp như vậy, không thể bỏ lại nhà được. Vội vàng cho tay vào túi, tôi đụng sắt lạnh bên trong, sẵn sàng bóp cò, bị lộ rồi không hiểu sao, hắn lại biết bên trong cái tuí có cái gì..!!
.
_Cái túi đẹp qúa, bán không anh, người đàn ông há mồm nói, môi vẫn còn dính lập bập điếu thuốc.

Tôi không thấy có ai chạy theo anh này, hắn mở miệng vừa đúng lúc, nếu tôi bóp cò, thì không biết chuyện gì sẽ xẩy ra, lúc đó tôi đã quay đầu nhìn quanh để kiếm đường chạy sau khi bắn. Xe lôi ngừng ngay chỗ mua bán chợ trời, hay người ta đón ngươì vào chợ, tìm mua đồ trước cho được đồ lạ và giá rẻ. Có lẽ tôi đang trong tình trạng căng thẳng, nhìn ai cũng thấy là công an chìm, vào cuộc chơi rồi, có những cái xẩy ra không dự định, có thể thay đổi tình hình một cách hoàn toàn không hề biết được.
.
_ Bán cái gì`!! anh làm gì dữ vậy, đợi tui đi chợ hết tiền, sẽ quay lại bán, Gằn giọng, tôi vung hai tay, cầm túi hất người đàn ông dáng trung bình, dội ngược lại trong lúc tôi nhẩy xuống xe.
.
Bắt đầu căng thẳng sau cú không ngờ vừa rồi, tôi kéo Boy đi theo đường vào chợ, thỉnh thoảng dừng lại bất thường, giả bộ mua bán, hay vội vàng băng qua đường đột ngột để quay lại coi có bị theo dõi không. Sao khi đi tới tượng gíà râu, chiêm ngưỡng bộ râu lâu một chút để PhD có đủ thời giờ theo dõi, nhận diện chúng tôi, và coi có bị công an đi theo không.


.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.
điểm hẹn, dưới chân tượng Minh Râu, ngày đó cái tượng Già Râu cũ và nhỏ hhơn, đằng sau là ty công an.
.
Tôi và Boy băng qua đường vào tiệm cà phê điểm hẹn; khá bất ngờ, trong tiệm đầy công an, chỉ còn vái bàn trống, không đúng như dự đoán của tôi và PhD, giờ đó sau ăn sáng, trước ăn trưa, đáng lẽ ra không đông công an như vậy. Boy ngồi quay mặt vào trong, tôi quay mặt ra ngoài chờ PhD bước vào uống cà phê, sau khi cạn ly, PhD đi ra, tôi sẽ đợi chút rồi rời quán. PhD sẽ đi theo sau, cùng một bên đường, hay đối diện. Sau khi Tôi và Boy lẫn vào trong chợ, sẽ ngồi ăn trưa, lúc đó PhD sẽ nhập vào, móc nối tiếp. Nhưng chờ hoài không thấy PhD bước vào như dự tính từ trước.
Bây giờ thì Boy lên cơn khủng hoảng bất ngở, da mặt đen lên và rất nặng nề, bắt đầu run, lấy thuốc ra hút mà không cầm được điếu thuốc, rới xuống bàn, tôi phải châm lửa cho, ấn vào môi, đụng vào môi coi tình trạng Boy như thế nào, nói Boy cắn chặt điếu thuốc cho đỡ run. PhD vẫn không vào quán, cà phê mang ra, Boy rất khó khăn quấy đường. Tôi thấy không khá, nghĩ cách thoát ra khỏi thế kẹt. Vội nhớ ra, tôi đưa cho Boy một viên thuốc vàng nhỏ, Lhien cho tôi vài viên, thuốc từ bạn bác sĩ, dùng đỡ đẻ sau khi thức cả đêm đánh bài, với lời nhắn nhủ: dùng một viên khi tình thế qúa căng thẳng, dùng ba viên một lượt nếu muốn ra đi luôn một cách vui vẻ, tui có đâu khoảng 4, 5 viên. Boy có vẻ khá hơn, có lẽ hắn tin vào thuốc thì có. PhD vẫn không vào, tôi nghĩ ra một cách để đi ra coi.
.
z-ct-cafengoc.jpg picture by tddesign
.
tiệm cà phê Ngọc, vẫn có tới bây giờ, hình như vẫn là cái bảng hiệu cũ, với hàng chữ kẻ có bóng từ mấy chục năm trước.
.

_ Mày cho tao điếu thuốc, không, thuốc Vàm Cỏ mùi hôi tao không thích, để tao ra mua thuốc President, mùi vị cũa tao. Tôi cố tình nói đủ lớn cho tên công an ngồi cạnh nghe, nãy giờ đã có nhiều đôi mắt công an cú vọ dòm ngó rồi.
chắc thuốc đã ngấm:
_Ừ, mày sang có tiền thì cứ mua President mà hút, cho tao một điếu. Boy nói lại. Tôi nghĩ, Boy đã khá hơn.
.
Bỏ Boy trong lúc này một mình cũng quá nguy hiểm, nhưng không thể làm gì hơn, không để chết chùm được. Bước ra ngoài, tôi nhận ra PhD, bên kia đường, đưa tay phía dưới đùi làm dấu hiệu, cùng đi tới đầu đường, tôi bước tới một xe bán thuốc bên góc đường phụ, nhìn trên mặt kiếng, coi thuốc, coi bóng dạng PhD đến gần, tôi hỏi bà già bán thuốc, loại thuốc không có trên quầy để câu giờ.
.
_Tại sao không vào, Boy đang lên cơn, không biết bên trong đang xẩy ra cái gì nữa. Tôi hỏi
.
_Thấy công an ngồi đầy, tao không vào được…

­­_Bây giờ đợi tao uống cà phê, hút xong thuốc, đi ra, khi tụi tao lẫn vào chợ với mọi người, kiếm chỗ ăn trưa, lúc đó sẽ trao đổi tiếp, khi chắc không có ai theo, đi phiá sau tụi tao, bên kia đường. Tôi bàn tính.
.
PhD mặc cái áo khaki vàng cũ, quần đùi, đội nón lá, khác hẳn cậu sinh viên năm thứ tư thành phố, chỉ hơn nửa năm trước.
.
.
z-cantho-cafe-corner.jpg picture by tddesign
.
ngày đó, đây là góc đường tôi ra mua thuốc lá để gặp PhD, còn tiệm cà phê Ngọc, nằm ngay cạnh công an phường bây giờ. Nhà chung quanh xây sửa lại, còn quán cà phê vẫn y như vậy.
.

PhD đếm tiền, tắc lưỡi, làm như không muốn phí tiền mua thuốc, bước đi. Tôi hỏi bà già thêm mấy thứ thuốc không có, rồi mới chịu mua ít điếu President, bước trở lại quán, vẫn còn nhìn thấy lưng của Boy quay lại, có lẽ mọi chuyện vẫn an toàn, chưa sao!! ngồi vào bàn, tôi châm điếu thuốc President, gắn vào môi cho Boy, đụng vào môi hắn dể coi tình trạng ra sao...
.
.


duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay . .

Biển đã hết động từ lâu, 33 năm rồi, bài cũ ổ Yahoo 360, 4-28-08, đố biết những ai đây.. guess who ..? http://tmddesign.multiply.com/journal/item/691/691

.

.
đố biết những ai đây.. guess who ..?
who is who in this picture:
.
zz-kt72-wedid.jpg picture by tddesign
.




trong hình trên là vợ chồng nhà dzăng Hùng túy Trước KT72 ở Austin nhận giải nhà văn nổi tiếng của Việt Báo, chụp hình chung với Ph. D. KT72 và Boy KT72 vài năm trước. Hình tiếp là chuyến đi tìm tự do năm 1977 ở Indonesia, Boy, PH.D. và tmd KT70. 1981 đi cắm trại hai tuần mùa đông ở Grand Canyon, hình chót là chụp trước họa thất 1, trước cây Ngọc Lan, năm 1974, ngồi là tmd, trong hình còn có Vinh KT72, giờ không biết ở đâu, còn Truyền KT72, không thấy mặt, giờ ở Toronto, Canada.

.z-tmd-gcanyon-tt.jpg picture by tddesign
.

z-grandcanyon-tt.jpg picture by tddesign
1981 Grand Canyon, Arizona, tmd và Boy
.
.
.
zz-tmd-tpt-blog.jpg picture by tddesign
.

1984 cali, Boy, Ph. D. và tmd


duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay .
.



thuyền trưởng của tôi đang ghé bến SG ..my captain, PHD . Nov. 2008.

.

This story first posted in the yahoo 360 blog, then moved to the Mutiply blog, then now I keep it here since the Mutiply site will be closed in Dec 2012, next month.
.


thuyền trưởng của tôi đang ghé bến SG ..my captain, PHD
.

.
today, in mails, I got the pictures of my dear captain PHD from Saigon .... all the memories suddenly come back filled my heart. See you with your portrait, a gift from Vo thanh Lan, in that moment Le Thanh picture comes back, all the way on the other side of the earth, the day that we pulled her framed picture back from the Indonesian .... I bring my old jean hat out, it still fit my coconut head. I close my eyes, thinking of you and things in the past. A half of our time is passed ... I still have the hat that I sew it up by myself. The hat from a pair of jean legs from a F5E pilot friend in Texas, the jean came to SG, I cut it and sew myself a hat . One cold dark rainy night, I rode a bicycle chasing you to the Le thanh grave, something beat me up in the face and took the hat ... on the way riding the bicycle back out, I found a bamboo tip that scratch my face still had my hat hung on it ... I brought the hat back in Texas, one hot summer day, in 87, I painted a house for friend and wearing this hat, then it touched the dark brown paint, the stains now are permanently on it ..
I have worn it, my girlfriend wore it for a while, I took it back, go on the sea with you. 33 years later, I wear it now, close my eyes, thinking of you, this moment, I know LT is still with you, I don’t know if you find the way back to her grave or not . This hat, once were wetted by the rain mud around her grave, wetted by the sea, wetted by the sweat of many close people in my life ... now wearing this hat, I closed my eyes ... all the past comes back .. I still remember you wearing the head white band, holding her picture frame ... walked in front her coffin ...
many pictures, one hat ... this hat is still in my life .
.
.
z-td-captain-phd.jpg picture by tddesign
.
.

z-td-captain-phd1.jpg picture by tddesign
.
.
the sail boat, I drew by a Rotring pen with the Pelikan ink, is still shown on this hat ... it will never fade with time ... many sewing threads are long gone .... fading with time ... one day we all be faded ..

.


duongtmd, duongtiden, tmddesign . duongtiman. dai hoc kien truc saigon, kien truc viet nam, con thuyen thang bay .

.

Labels Loại Bài

Followers

About tmd.design

My photo
a place for architectural design and others ... more , viết truyện lẩm cẩm tào lao và nhiều nữa .. contact: tmd.design@yahoo.com
Powered by Blogger.