copy of tmddesign old multiply blog

Pageviews

Saturday, September 12, 2009

loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến đi tìm tự do . bài thứ mười lăm tiếp theo . by duongtiden

.
.

.
.

Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 . Chuyến đi tìm tự do …


.
 
ghi chú: Loạt bài này khá dài, trong blog này có nhiều chủ đề khác nhau, nên dùng Tags ở phiá dưới mỗi bài để đọc riêng loạt bài nào thích, theo nhóm chủ để thì nhanh hơn. Dùng tags bên dưới, hay nhấn vào "home" dưới tên blog bên trên, sẽ đưa qua trang chính, có tags của toàn thể Blog từ trước đến giờ. Cám ơn, và hy vọng làm thỏa mãn được các bạn ... nếu cần, xin cho ý kiến.
 
.
 
 

loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến đi tìm tự do . bài thứ mười lăm, tiếp theo bài mười bốn lần trước .

.

.
 
 

Được nghỉ một chút để uống nước, mấy người sĩ quan chỉ huy ND trên đảo thì cũng nghỉ, ngồi nói chuyện riêng với nhau và hút thuốc lá.

.
 

Người Đại Úy biệt kích, bây giờ tiếp tục phần tra khảo của mình. Ông ta cho biết, có người tị nạn đã qua đây, đều có đủ, sĩ quan, binh lính trong quân đội VNCH, cái đó là bình thường, vì họ bị trả thù, bị tù tội hành hạ, nên đưa gia đình liều chết đi tìm tự do là tự nhiên. Chúng tôi nếu từng phục vụ trong quân đội VNCH, thì sẽ được giúp đỡ, vì Nam Dương cũng là quốc gia tự do chống CS quốc tế. Nước ND cũng từng bị CS địa phương đảo chính năm 65, và họ đã đánh bại đảng CSND từ đó, tuy nhiên những hoạt động ngấm ngầm của CS địa phương thì vẫn có thể có, và họ phải tiêu diệt. Cái chuyện chúng tôi phủ nhận không phải là thành phần của quân đội VNCH, đó mới là lạ. Còn thì ông ta không tin chúng tôi chỉ thuần tuý là Kiến trúc Sư hay Sinh Viên chưa từng tham gia gì trong chiến tranh. Với lại qua khả năng của chúng tôi đã vượt đại dương, với trang bị quân đội tối tân, và biết cách xử dùng các quân trang đó, đó không phải là khả năng của những người dân sự thuần túy. Ngoài ra, không ai thấy ghe thuyền của chúng tôi, nên theo như được mô tả, nó nhỏ như vậy thì rất là hoài nghi về khả năng đi biển của chiếc ghe.

.
 

Ngoài ra, ông ta chưa thấy ai tường trình về chiếc ghe chúng tôi đã dùng đi đến gần bờ, chuyến đi chỉ gồm toàn là bạn thân, còn những chuyến ghe đi tị nạn qua đây, thì rất đông người trên ghe, đủ mọi thành phần, đi lên tầu thuyền không quen biết nhau, họ trả tiền, nộp vàng, mua vé ra đi từ những người làm chủ tầu, rồi thì những người lái ghe tầu là dân chuyên nghiệp sống bằng nghề đi biển, trong ghe đầy đàn bà con nít, ai nấy đều rất sợ hãi, không mấy ghe có người biết nói tiếng Anh nữa nói chi, chúng tôi chỉ có bốn người, hoàn toàn là bạn của nhau, đầy ăn học, nói hai ba thứ tiếng, nhìn khỏe mạnh, rất bình tĩnh, không lo sợ, còn có vẻ thích thú trong chuyện mạo hiểm vượt biển, tại sao chúng tôi không mang theo thân nhân, hay chở thêm người để lấy tiền hay vàng. Như vậy đối với ông ta là quá lạ, so với những số đông người tị nạn khác, họ thường là thành phần bình thường trong xã hội ở những làng đánh cá sát biển.

.
 
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
 
.
 
hình tôi ở quân trường Quang Trung, hè năm 1971, sau khi thi xong cuối năm thứ nhất, lính sinh viên, cho nên tóc  mới dài qúa lỗ tai như vậy
.
 
 

Tôi trả lời cho ông ta biết là tôi đã có từng vào quân trường, trong chương trình Sinh Viên Học Đường phải thụ huấn quân sự trên một tháng,  học tháo ráp xử dụng vũ khí cá nhân M16, ném lựu đạn, đặt mìn Claymore, và căn bản quân sự, trong kế hoạch Quân Sự Học Đường mỗi năm vào mùa hè của Miền Nam, và tôi cũng nói láo, là mấy đứa sinh viên kia cũng y như vậy. Thực ra chương trình Quân Sự cho Sinh Viên được chấm dứt cuối năm 1971. PhD và Boy học KT năm 72. Ngoài ra tôi là Boy Scout, Hướng Đạo Sinh hoạt động thường trực từ bé, gần 10 năm liên tiếp, nên dĩ nhiên tôi được huấn luyện cách tìm sống, thoát hiểm từ nhỏ. Tôi kéo trong túi bao dù nâu đỏ ra cuốn Boy Scout Hand Book của Hướng Đạo Mỹ dầy tới mấy trăm trang mang theo, đó là cuốn sách Cẩm Nang của Hướng Đạo Mỹ mà tôi rất thích đọc, từ nhỏ tôi đã học tiếng Anh từ sách đó và trong sách có cả trăm cách ứng dụng để mưu sinh. PhD cũng kéo ra cuốn sách cẩm nang của Hướng Đạo Pháp, nó cũng mang theo. Còn thì gia đình của PhD giầu có khá giả, có điều kiện, sống ở Bạc Liêu gần biển, nó từng tự làm thuyền buồm đi ra biển chơi, nên có khả năng về thuyền bè hơn các sinh viên khác, vậy thôi.

.
 

Còn trong chiến tranh VN, thì quân trang, quân dụng loại hiện đại nhứt của quân đội Mỹ bỏ lại, nó lẫn lộn vào đời sống thường ngày của dân Miền Nam, đó là điều bình thường. sau ngày 30/4/75, thì những thứ quân dụng bỏ đầy chung quanh, chúng tôi thu giữ lại dấu đi, vì nghĩ có lúc sẽ cần dùng đến, đã phải lén lút dấu rất kỹ. Còn quần áo, đồ dùng quân đội cho đời sống bình thường hàng ngày, thì nó rất thông dụng ở Miền Nam, được mua đi bán lại trao đổi, vì toàn là sản phẩm của Mỹ, chế tạo rất là tốt. Ngoài ra, thân nhân chúng tôi đều có người phục vụ trong quân đội VNCH, nên có đồ đạc của quân đội trong nhà, giờ mang đi theo là thường thôi.

.
 

Ông Đại Úy cho biết, nếu chúng tôi khai thật, chức vụ, đã làm gì trong quân đội VNCH thì coi như xong, đó là lý do tự nhiên tại sao chúng tôi có khả năng vượt đại dương, đêm tối, chui từ biển lên Nam Dương. Ông ta bằng lòng với lời khai đó, mọi chuyện sẽ giản dị, chuyện chúng tôi xâm nhập vào xứ ND là hợp lệ, sẽ đưa chúng tôi di chuyển về trại tị nạn và gặp Phái Đoàn của Liên Hiệp Quốc làm giấy tờ đi nước khác định cư. Còn không thì ông ta sẽ có biện pháp điều tra riêng tiếp của ông ta.

.
 


Tôi trả lời là không nhận khai láo được, vì khai láo vào hồ sơ, sau này sẽ phải trả lời phái đoàn của những nước xin đi định cư về cấp bậc, đơn vị, số quân được, phải có bằng chứng, nên chúng tôi không nhận gian được, vì có mang theo giấy tờ chứng nhận là sinh viên, kiến trúc sư, thẻ căn cước. Thân nhân của chúng tôi ở các nước khác sẽ đều khai chúng tôi không là quân nhân của VNCH khi làm hồ sơ đoàn tụ, và có nhân chứng là bạn bè cũ, đã thoát đi từ trước, biết rõ chúng tôi chưa hề ở trong quân đội, có sao thì khai vậy. Cũng biết là trường hợp tụi tôi rất là đặc biệt, có lẽ là duy nhất trong lịch sử vượt biển của người VN đi tìm tự do là có 3 sinh viên học cùng trường, tự lấy ghe đi sông để vượt biển lấy, chưa chắc có cái ghe đi sông thứ hai nào mà có thể đi xa tới Nam Dương như ghe chúng tôi. Cho nên bây giờ viết lại hồi ký hôm nay, nghĩ lại thì người sĩ quan tình báo Nam Dương này đã không tin câu chuyện chúng tôi cũng là dễ hiểu. Không biết có chuyến đi nào ít người như bốn đứa chúng tôi, kể cả những người làm nghể đi biển, ngư phủ, hay thủy thủ chuyên nghiệp hay Biệt Hải thứ thiệt nữa hay không.

.
 

Bây giờ đến ông Cảnh Sát Trưởng kiêm Quận Trưởng điều tra, hỏi kỹ ngày giờ chúng tôi đã ghé qua đảo Laut, đảo đầu tiên mà không vào, ông ta cho biết là cảnh sát đã đến hỏi dân trên đảo, thì họ xác nhận là chiều hôm đó có nhìn thấy chiếc ghe nhỏ rất lạ, lởn vởn bên ngoài bờ đá san hô mà không vào. Lại hỏi chi tiết về buổi chiều trên biển lúc nhìn thấy đám cháy và chiếc máy bay trực thăng. Ông ta cho biết là đúng, vì có ngồi trên chiếc trực thăng đó, đi quan sát đám cháy gần dàn khoan dầu, cháy do dầu tràn trên mặt nước. Tôi nghĩ bụng, không biết ông ta có nói thật không. Tuy nhiên ông này đã nói, dân trên đảo Laut cho biết có nhìn ra biển thấy ghe nhỏ chúng tôi tìm đến đúng ngày giờ đã khai ra. Như vậy cũng là điều trùng hợp để chứng minh chúng tôi đi tới bằng ghe, chứ không phải do tầu ngẩm thả vào bờ. Mà chỉ có tầu ngầm của Nga thôi, chứ tầu ngầm Mỹ đâu rảnh làm chuyện đó làm gì, vì Nam Dương là Đồng Minh của Mỹ, xử dụng vũ khí của Mỹ cung cấp. Sự thực ra mấy người chính quyền Nam Dương này, nghi ngờ và lo ngại nhất là chúng tôi, gián điệp CS quốc tế do tầu ngầm Nga đưa vào để giúp đõ du kích Cộng sản ND nếu có ngoài những đảo hoang vắng, kế gần VN nhất.

.
 
 



Thấy chúng tôi không thay đổi lời khai y như từ ngày đầu khi bước chân lên đất Nam Dương. Người Đại Úy ra lệnh cho ông bác sĩ quân đội khám mấy đứa, ông sĩ quan nói, ông bác sĩ này sẽ cho biết chúng tôi có dính líu gì đến quân sự, lính tráng hay không. Tôi nói đâu có bệnh tật gì đâu phải khám, chỉ có thiếu ăn thôi. Người bác sĩ cười nói, không phải khám bệnh tật, mà khám coi chúng tôi có  phải là lính tráng hay không.

.
 

Bắt chúng tôi cởi quần áo ra, đứng xếp hàng ngang, cách xa nhau chừng sải tay, vẫn còn được mặc quần lót. Ông bác sĩ đi vòng quanh, khám tay chân, khám vai, sau lưng, dưới gót chân, tụt quần lót ra, rồi kéo lên lại, khám bàn tay, từng ngón tay rất kỹ. Sau gần cả tháng trên biển, gầy ốm, thân thể ba đứa kia bị lở loét vì những vết trầy hơi nhiều, nhưng qua hai tuần trên đảo Laut, tắm nước biển đã lành lặn hết. Rõ ràng là họ khám người để tìm bằng chứng, dấu vết như những vết chai ở chân khi đi giầy bốt đờ saut nhiều năm, vai có hằn dấu đeo ba lô hay vũ khí nặng, ngón tay có dấu chai nếu dùng bóp cò súng nhiều, có thương tích dấu đạn trên người hay không, nói chung là họ có lý do của họ, và biết cách khám xét.

.
 

Được mặc quần áo lại. Người sĩ quan bác sĩ, kết luận, ba đứa kia có ở trong quân đội, vì tay chân xương xẩu nhiều vết chai, chỉ có mình tôi, thì ông ta tin là Kiến trúc Sư, vì tay chân mềm mại và nhỏ. Đó là kết luận của những sĩ quan chính quyền Nam Dương. Lúc đó đến trưa. Họ dẫn chúng tôi ra phía sau. Một cái sàn cây rộng, có mái che, làm nổi trên bờ cát biển, nước rất thấp, bên cạnh có một cái phòng khá rộng, có cửa đôi ra vào, cửa sổ, trước mặt là sân sàn cây, thông với cái phòng đang dùng để thấm vấn. Trước sân cây là nơi cặp vài cái ca nô nhỏ của hải quân, xa hơn nữa thì nhìn thấy chút bờ biển với hàng cây thấp thoáng bên ngoài. Chỉ nhỉn được chút góc căn cứ hải quân, không biết nơi này lớn nhỏ ra sao.
 

.
 


Được cho biết sẽ cư ngụ trong căn phòng đó, chúng tôi chỉ được phép ra trước cái sàn cây có mái che khá rộng, chỉ như vậy thôi, coi như là bị giam lỏng. Lúc nào cũng có sự hiện diện của lính Hải Quân canh chừng. Bây giờ coi như là thực sự bị mất tự do 100%, bị giam giữ trong trại hải quân của Nam Dương, họ cho biết vẫn tiếp tục điều tra, khi nào thấy chúng tôi không làm nguy hiểm tới an ninh của Indonesia, lúc đó mới giao vô trại tị nạn dành riêng cho người Việt Nam ở thành phố khác. Mấy người lính lấy phần ăn ra cho chúng tôi, biết người VN không ăn bốc bằng tay như người ND, nên họ có tìm cho mấy cái muỗng để múc cơm ăn, chúng tôi không có ăn bốc. 
 
.
 
 

Qua thời gian nghỉ trưa xong, người sĩ quan tình báo, ông quận trưởng trở lại, dẫn theo một người sĩ quan cảnh sát, anh này tướng trắng trẻo vui vẻ, chỉ khoảng tuổi chúng tôi, người gốc Trung Hoa, trung úy Cảnh Sát nói được tiếng Anh đủ hiểu. Anh ta hỏi chúng tôi về cuộc sống ở SG lúc trước khi cộng sản vào, và nói có nhiều quân đội Mỹ, tới cả triệu người Mỹ ở miền Nam lúc chúng tôi lớn lên, như vậy có biết nhạc trẻ Tây Phương không, có biết Beatles không, và anh này nhê nha hát vài điệu nhạc tiếng Anh của Beatles và yêu cầu chúng tôi hát theo. Dĩ nhiên thì cũng dễ thôi, tôi hát rống biểu diễn cho anh ta nghe một đọan của bài Let it Be, nói về John Lenon, Paul McCartney, Ringo Star … rồi mấy đứa và anh này nhớ được câu nhạc Mỹ nào đều ca chung với nhau như .. there is a house in New Orlearn .. they call the house of the rising sun … cho đến .. who stop the rain … thêm mấy bài nhạc trẻ của Pháp nữa làm anh trung úy trẻ hippy này chịu lắm, vỗ vai chúng tôi cười hát chung rất là vui vẻ.

.
 

Người đại úy biệt kích và ông quận trưởng quan sát chúng tôi hát hò vài câu nhạc giựt với người trung uý gốc Hoa của họ cũng mỉm cười vui vẻ. Người đại úy chọc tôi: tình báo của Nga Sô cộng sản quốc tế cũng dậy dỗ về nhạc trẻ, phong trào hippy của thế giới Tây Phương, văn hóa Mỹ kỹ quá há. Bây giờ thì chắc ông ta có phần nào tin chúng tôi không phải là gián điệp tình báo do Nga Sô huấn luyện rồi thả từ tầu ngầm vào ban đêm, đột nhập lên đảo. Tuy nhiên, ông ta vẫn chưa điều tra xong đâu. Coi như xong phần của anh Trung Úy cảnh sát, tướng hippy tới nói chuyện với chúng tôi về những top hit, top ten thời còn quân đội Mỹ ở VN, cũng là một kỹ thuật điều tra của tình báo Nam Dương, nếu chúng tôi gốc do CS huấn luyện thì khó mà am tường về nhạc trẻ Âu Mỹ, Hippy a Go Go ... may mà ở đây toàn đạo Hồi, Muslim, chứ không thì họ đã mang vài cô Nam Dương tới nhẩy Be Bop với chúng tôi để thử coi có phải thật sự đã sống trong xã hội tư bản hay không.
 
.
 
Nói về nhạc trẻ, không lẽ khoe khoang chứ hồi đó tôi đi theo anh Minh Bò KT65, và Đan đình Thành KT66, tài tử phim Nhạc Trẻ VN, làm đề co cho Đại Hội Nhạc Trẻ ở Sở Thú SG, quyên tiền giúp Cô Nhi Tử Sĩ cho Cục Xã Hội và Cục tâm Lý Chiến, chương trình do Nam Lộc điều khiển. Lúc đó có xe Jeep đến trường KTSG đưa đón đi ăn sáng, rồi đi làm mỗi ngày, tôi có mấy tấm hình chụp trong Sở Thú tóc dài xuống gần vai như người Phi, ngồi cạnh anh Minh Bò, và cô tóc dài mắt kiếng đen to hippy đưa cái hình anh Minh mới vẽ ra sau đầu tôi, hình này bị lạc mất, nếu còn thì nhìn vui lắm. Còn nữa, đi theo anh Minh Bò làm đề co cho phim "Hoa mới Nở" của đạo diễn Lê Dân, lúc quay phim, còn mượn tôi cầm đàn Guitar khẩy accor cho ban nhạc Phi luật Tân ... chỉ chừng một tiếng thu hình, được trả một ngàn rưởi cho việc đó ... còn anh Minh Bò được đóng phim làm kẻ hiếp dâm cô tài tử chính, thiệt là đã ... may mà chỉ giả bộ thôi, làm việc ở khu nhà của ông chủ hãng phim Li Đô, Li Đắc gì đó bên kia cầu qua Khánh Hội đi dọc bờ sông. Thành ra đụng vô lãnh vực này, thì trúng tủ của tôi thôi.
 
.
 
.
 
 
map_southeast_asia.jpg picture by tddesign

.
 
Lúc ở VN, tôi không nghĩ VN có chung biên giới biển với Nam Dương. Có thấy hòn đảo Natuna trên bản đồ, nhưng nghĩ nó thuộc về Mã lai Á, từ dưới Vũng Tầu, đi thẳng sát Nam, chệch chừng 176 độ là đâm thẳng vào vùng quần đảo Natuna của Nam Dương, không xa lắm. Chúng tôi nếu có bản đồ hải hành, dư sức đi thẳng tới đó một mạch, có điều không hề dám nghĩ chiếc ghe đi sông có thể đi xa như vậy, kèm theo việc máy ghe bị đứng máy trong sông, thiếu nước, thiếu đồ ăn, nên chỉ hy vọng lang thang trên hải phận quốc tế để chờ vớt.
.
 
 
5140137_ee5343c06d.jpg picture by tddesign
 
.
 
 


Bên cạnh căn nhà nhỏ một phòng dành cho chúng tôi ở trong sàn cây còn là cái nhà nhỏ khác có máy phát điện chạy bên trong, gần đó là nhà tắm và vệ sinh, đi cầu thẳng xuống nước, đều là một chùm nhà sàn làm trên cột cây cắm xuống đáy biển. Đêm tối, phòng không có đèn, mà chỉ mở cửa lấy ánh đèn ngoài sàn cây trống ba mặt, và ánh đèn trong căn cứ rọi từ xa đến. Rồi ngủ qua đêm, ngủ rất sớm vì không có gì làm và tối. Dao cho biết ngủ rất đã, nằm trên ghe bên cạnh cái máy tầu bao nhiêu ngày, nghe tiếng máy ầm ĩ quen rồi, nay nghe tiếng máy điện chạy dầu kêu to tương tự gần bên, thành ra thấy quen thuộc trở lại và ngủ rất ngon.

.
 

Ngày hôm sau cũng chỉ ngồi bó gối, thơ thẩn trong cái sàn cây sáu bẩy thước mỗi bề, và cái phòng rộng để ngủ, vậy thôi, coi như bị giam giữ lâu lần đầu tiên trong đời. Ăn uống thì do lính hải quân trong đó cho ăn, doanh trại có nấu cơm cho lính nên chúng tôi thêm miệng ăn ké trong đó. Vào ra không biết làm gì cho hết thời giờ, có điều tốt hơn là không bị ăn đói, và có thêm đồ ăn ngoài cơm, không bị ăn đọt lá khoai mì như trên đảo Laut nữa.

.
 

Đang nằm trong phòng, thì bị đập vách kêu ra, thấy thiếu thằng Boy, không biết nó ra ngoài từ lúc nào. Đi ra ngoài sàn cây, thấy Boy ướt nhem, quấn cái khăn tắm nhỏ mầu xanh lá cây của quân đội Mỹ che bu gi. Một người lính hải quân đứng gần Boy, ra lệnh cho nó cứ đứng đó, còn chúng tôi thì xếp hàng ngồi dưới sàn phía trước. Tôi hỏi Boy chuyện gì vậy, nó nói tao đâu biết gì đâu, đang tắm, rồi lau chà người thì tên lính HQ này đi tới kéo nó ra ngoài, ra hiệu đứng đó chờ. Chúng tôi rất thắc mắc không biết chuyện gì xẩy ra đây.

.
 

Lính hải quân đi kêu người đại uý biệt kích và vài sĩ quan hải quân lại, vây chung quanh chúng tôi. Họ nói chuyện với lính của họ chút, rồi quay qua tra khảo chúng tôi. Người Đại Úy nói: Boy không hề đi lính, tại sau khi tắm, nó biết cách kéo cái khăn tắm, của lính Mỹ chéo sau lưng, kéo hai chiều khác nhau qua lại, chỉ có đi lính mới biết xài khăn tắm kiểu này thôi. Thiệt tình tôi nghe cũng quá tức cười mà không biết trả lời làm sao. Tôi mới hỏi bộ người Nam Dương không tắm như vậy sao, họ nói không, dân không có tắm như vậy, nếu đi lính, được phát khăn tắm thì biết tắm như vậy. Hồi lâu tôi mới nhớ là người ND mặc xà rông như cái váy dài, họ không dùng khăn tắm loại trung bình, hay loại rộng để tắm, họ dùng khăn mặt thì có, dùng xà rông lau người rồi giặt luôn.

.
 

Tôi mới trả lời là người VN tụi tao không mặc xà rông, nên đi tắm có khăn tắm để lau khô người, còn kéo khăn qua lại sau lưng, thì tụi tao có đi học quân sự mỗi năm một tháng trong quân trường, có tắm chung, nên biết cách kéo khăn kỳ cọ sau lưng đâu có gì lạ đâu. Cái này thì tôi nói láo, sau năm 1971, Sinh Viên miền Nam, không còn phải đi huấn luyện năm tuần trong quân trường nữa. Người sĩ quan tình báo không nói gì thêm, rồi họ bỏ đi hết, chỉ còn chúng tôi ở đó với nhau. Boy giờ đi lấy quần áo mặc vào, sau một hồi đứng tim .. he he vì hắn biết tắm kiểu lính, kéo chéo khăn tắm qua lại sau lưng. Hết ý kiến. Tuy nhiên đó là điều làm tôi phải suy nghĩ.
 

.
 

Vào trong phòng, khép cửa sơ lại, tôi nói chuyện với mấy đứa: như vậy là tụi lính Nam Dương đang theo dõi chúng tôi 24/24, theo dõi ngầm từ xa, mấy đứa đang bị rình rập, khi đi ị đi tắm đều bị ngó trộm, nhớ dùng tay phải chà xà bông, tay trái dùng móc chùi cái đó thì tụi ND mới không thấy bị đụng chạm nhe. Nhất là thèng Boy, hay dùng tay trái cho mọi chuyện nên chúng ghét, bị tóm lôi ra là phải rồi, từ đây đừng có hành động nào khả nghi hết nhe. Bây giờ tôi không biết trong hành lý từng đứa mang theo, có cái gì có thể làm cho họ nghi ngờ chúng tôi là VC, hay gián điệp CS hay không, thì mỗi tên phải tự nhớ ra những vật riêng tư mang theo có gì, có thể tạo ra thêm nghi ngờ nữa hay không, đồ gì mang theo trong hành trang thì là chuyện riêng của từng đứa, tuy nhiên đừng để làm liên lụy chung đến tất cả. Họ đã bắt chúng tôi tụt quần ra khám rồi, mà chưa khám hành lý, thì có lúc họ sẽ làm thôi, bây giờ là lúc thanh toán những gì dễ bị nghi ngờ.

.
 

Boy nhỏ nhẹ cho biết có có mang theo một tấm hình chụp cầm súng, tôi hỏi súng gì, cầm súng VC phải không. Tôi hết hồn, bàng hoàng, mày mang tấm hình chụp cầm súng VC đi theo làm gì, bộ mày thương nhớ súng VC tới độ mang hình qua Mỹ hù tụi nó hả. mày mang hình cha mẹ gia đình đi thì có lý, mang hình mày với súng VC đi làm gì, khùng hả … hình đâu. Chúng tôi ngó quanh, coi không có ai bên ngoài, quan sát chung quanh căn nhà thật kỹ, rồi ra dấu cho Boy kéo hình ra.

.
 

Nó kéo tấm hình mầu, mặc quần jean, áo thung trắng, tay cầm khẩu CKC, súng trường Nga báng đỏ, gỗ nâu đậm. Tôi chụp cho nó tấm hình này tháng 5/75, lúc đi giữ cái Vila ở Yên Đổ, gần ra góc Trương minh Giảng, nơi đây là sở vẽ kiến trúc của một nhà thầu Mỹ bỏ lại rất đầy đủ nguyên vẹn, từ vật dụng, đồ đạc dụng cụ vẽ, cho tới ngay cả cái danh sách nhân viên VN để di tản cho đến xe hơi, Toyota du lịch với chiều khóa, còn đầy đủ. Trong đó có nhiều súng ống, từ tiểu liển commando của Sweeden cho tới nguyên khẩu đại liên M60, còn khẩu CKC là do VC trong trường Kiến Trúc phát riêng cho sinh viên đi giữ nhà. Tôi đi mót xăng còn khá nhiều trong kho, để tập lái cái xe Toyota automatic trắng, sedan trong sân biệt thự rộng này, còn dư xăng thì nhắn gọi đám KT bạn khác ghé qua, đổ cho mỗi tên đầy bình xăng xe gắn máy.
 
.
 
Lúc đầu còn gác chung với một hai bộ đội, sau thì chỉ còn chúng tôi. Có hôm một người thường, đến trước cổng nói nhỏ với tôi là còn giấy tờ quan trọng bỏ quên trong đó, năn nỉ tôi cho vào tìm, tôi nói không, hỏi anh ta giấy tờ gì, nếu là giấy danh sách những người làm trong đó được đề nghị di tản qua Mỹ, thì tôi đã nhìn thấy và đốt đi từ ngày đầu rồi. Ngay chiều đó, tôi, Boy và PhD bắt được một đứa nhỏ chừng mười bẩy tuổi leo tường, vượt rào kẽm gai vào, chắc do người đàn ông này chỉ huy, trói ké lại chờ giải giao đi chỗ khác. Tối về nhà ăn cơm rồi trở lại, thì đứa nhỏ đã trốn mất tiêu, tôi hỏi thằng nhỏ bộ đội Bắc Kỳ tại sao thằng kia trốn được, tên này cho biết nó đòi đi tiểu, cởi trói cho nó đi tiểu, sau đó trói lại rồi mà, giờ thì nó trốn mất tiêu vì tên nhóc tì bộ đội này, kêu bạn bè gần đó xúm vào coi tạp chí ở truồng Penthouse của chúng tôi trong phòng riêng, quên luôn canh gác nhóc tì tù binh khác đang bị nhốt. Sau đó các đồng chí bộ đội này kéo nhau đi về trại riêng, tôi cho Penthouse nhưng không dám cầm về trại. Đêm tối thì chúng tôi tự coi nguyên cái biệt thự khổng lồ. Ban ngày thì bộ đội con, vài đứa hay kéo qua chơi nhờ vả này nọ, hay coi tiếp tạp chí đế quốc ở truồng.
 
.
 
Chưa hề khám phá hết cái biệt thự với toà nhà phía sau trước đây, vì chúng tôi ngại còn nhiều phòng có thể bị gài cạm bẫy hay đặt chất nổ bên trong. Nhưng nay vì có chú nhỏ nhốt trong này trốn thoát, nếu mà, không soát kỹ, chú còn núp trong nhà, đêm mò ra mần thịt mấy đứa tôi thì không xong. Chú nhỏ này là dân chơi, tay không, biết chúng tôi có súng ống mà vẫn vượt rào kẽm gai cao leo vào chẳng sợ gì, chẳng sợ bị bắn, rủi mà chú vớt được khẩu súng, lia một băng là đời tàn chúng tôi, lúc đó đâu biết ai theo phe đảng bên nào. Trang bị đầy đủ tiểu liên nòng ngắn lỗ tròn của Sweeden mà mấy đứa vẫn được phép giữ riêng, Tôi, Boy và PhD bắt đầu lục hết tất cả kho tàng còn lại từ từ cẩn thận, để rà soát tìm chú nhỏ leo vô hồi chiều nếu còn trong nhà thì phải lục cho ra, không biết trong này còn những thứ gì mà có người chú ý, nhất định xâm nhập vào. Kết quả thì có thật lạnh người, thâu được kho vũ khí nhỏ, thêm mấy khẩu tiểu liên, M16 và nguyên cây đại liên M60 cùng đạn được, cả lựu đạn. máy truyền tin đầy đủ, chỉ còn thiếu nguyên chiếc trực thăng mà thôi. Mang cây đại liên ra phòng ngoài, nơi có Phước KT72, đang canh chừng, Phước có cái xe đạp course dựng bên tường, mấy đứa loay hoay đùa dỡn với khẩu M60 làm sao mà nó cướp cò, khạc vài viên vào tường ngay chiếc xe đạp. Phước lớn chiếc xe đạp không dính viên đạn nào thế mới lạ.
 
.
 
Khi đi ra ngoài mở cổng cho xe cơm do Chung Già KT71 lái đưa cơm từ trường KT tới hay gặp VC đi tuần hàng ngày, thì Boy vác khẩu CKC báng đỏ này đi ra cho hợp lệ, có lẽ vì vậy cho nên tôi chụp tấm hình kỷ niệm, còn kho vũ khí riêng, vẫn dấu chỗ khác, chỉ đổi chỗ trong ngôi nhà đó, còn hỏi sau này có mang nộp kho tàng không, thì có, còn nộp đủ không, thì là chuyện riêng, xin đừng thắc mắc, được chia phần trăm công giữ của là điều tự nhiên.
 
 
.
 
Sau 75, thì tôi lấy phim mầu ra chụp cho hết, vì sẽ hết hạn, giấy thuốc rửa hình mầu cũng hết hạn. Tiệm rửa hình mầu ngoài Ngô đức Kế, tiệm Perfect cho giá rẻ, rửa hình khổ to post card chỉ bằng giá cõ nhỏ hơn, vì họ cũng muốn xài cho hết giấy, phim, thuốc rửa hình trước khi bị hư vì quá hạn. Nên tôi chụp hình mầu vung vít trong thời gian đổi đời này, Boy cũng được một tấm. Lúc đó tôi đi gác nhà chung với PhD và Boy. Tối đến lấy rượu Martel ra rửa dao, cắt đồ ăn nhậu và coi Penthouse thoải mái. Rượu đế quốc thì có người quen nhờ mang đi đổ dùm hàng thùng vì sợ VC giết, nhiều thứ ăn chơi tư bản lắm, kèm theo cả thùng xì gà, thùng tạp chí ở truồng Penthouse nữa. nên dư Martel để rửa dao và đốt xì gà thoải mái qua đêm.

.
 

Tôi nói với Boy, thôi mày thủ tiêu tấm hình đi, mấy đứa dàn ngang ngồi che cho Boy, xé nhỏ tấm hình, vài miếng nhỏ, thật nhỏ, rồi nó thả xuống kẽ sàn nhà, qua lớp ván, rớt xuống nước biển trong bên dưới. Nhưng gì mà kỳ vậy, tôi nhìn kỹ, vài miếng vụn hình rớt xuống, nó không thèm chìm mà nổi lềnh bềnh, trôi từ từ ra vùng nước trống trước nhà. Sợ tụi lính hải quân Nam Dương nhìn thấy vớt hình lên, tôi nói không được, không xé thả xuống nữa. bây giờ mày xé nhỏ tấm hình ra luôn bỏ vào miệng nhai nuốt đi. Giấy hình mầu Kodak tốt quá, nhẹ không chịu thấm nước, nổi lềnh bềnh. Boy đau khổ, từ từ bỏ miệng nhai nuốt hơn nửa tấm hình còn lại, thêm vài ngụm nước. Chắc ngày mai nó táo bón vì những chất hoá học tàn độc của đế quốc Mỹ. Đúng là không chết đói trên biển mà phải ăn tấm hình mầu, thằng Boy này phải ăn vì nó điên, tự nhiên mang hình có súng VC đi theo không biết để làm gì nữa, hết chuyện. Như vậy sau này qua Mỹ không biết Boy có bị biến chứng gì không? từ viên thuốc lạ tôi cho uống trong tiệm cà phê ở Cần Thơ, giờ tới tấm hình mầu giấy Kodak … hết ý kiến. Xong một kỷ niệm, rồi chuyện gì sẽ xẩy tới nữa đây.

.
.
 

hết bài thứ mười lăm … đọc tiếp bài thứ mười sáu … Ông quận trưởng chỉ mấy gốc cây đang đào lên dở để làm sân đánh tennis, nói chúng tôi sẽ phụ giúp làm chuyện dọn các gốc cây. Tôi từ chối, nói chúng tôi không phải là tù nhân, mà là người tị nạn, được Liên hiệp Quốc giúp đỡ, bảo vệ và trả mọi chi phí cho chính quyền địa phưong …. Người Đại Úy tình báo hỏi tôi tại sao nhiều xi măng và sắt quá vậy … tôi trả lời: ở miền Nam VN, đổ bê tông sàn tốt như vậy đó, giống y hệt tiêu chuẩn Mỹ …


.
 
 

by duongtiden



Friday, September 11, 2009

nhân ngày 9-11 , cũng tưởng niệm những nạn nhân người Việt Nam vô tội, chết trên đường tìm tự do



.


.
Nhân ngày tưởng niệm 9-11, những người tử nạn trong biến cố nước Mỹ bị tấn công tám năm trước, xin dành thêm một chút tưởng niệm đến những người Việt Nam thân yêu của chúng ta đã bỏ mạng trên đường tìm Tự Do ... có bài này từ năm trước, 08, đưa lại lên đây.
.



.
.

bài cũ trên YH360, tháng 5-08.
.
memorial .. chiều ra biển vắng trông tìm xác em .. bảo tàng thuyền nhân
.
 
 
.
xác em trôi tận phương nào, trôi vào biển vắng… hay về Tampa ..
.
Chiều ra biển vắng trông tìm xác em,
Xác em trôi tận phương nào…
Xác qua biển vắng..
Xác vào tận Tampa..
Xác ngồi coi KTVN họp đại hội 2008..

Kỳ này, họp đại hội Kiến Trúc Tampa, cũng có xác anh chị Kiến Trúc bỏ mình trên đại dương, vong hồn lởn vởn đâu đó.. tìm về dự đại hội Tampa. Không biết rõ trong bao trăm ngàn người chết trên đường tìm tự do.. thân xác họ vùi dập nơi nào, chỉ vài phút sau, biển phũ phàng xaó tan, chẳng còn để lại dấu vết thảm thương nào của họ.
..
Trong bao người ngã gục trên đường đi không đến bờ tự do có bao nhiêu bạn Kiến Trúc Saigon, tôi biết có vợ chồng anh chị KT Đào huệ Chi và Nguyễn hữu Đoàn, kt66, và ba con trai nhỏ đã bỏ xác trên đại dương phũ phàng, có anh Nguyễn anh Cần KT68, vùi thây trên đảo Galang Indonesia … và trong những hành trình vượt đại dương ngay sau 30-4-75, đã có bao nhiêu KT, bao nhiêu thân nhân của bạn bè KT đã bỏ mình.

Xin một phút mặc niệm cho họ … từ gần cái chết trên sóng gió đại dương .. nay đã có đến 4 đại hôi Kiến Trúc Hải Ngoại lớn .. và biết bao họp mặt nhỏ khắp nơi trên thế giới. Mỗi lần như vậy, xin một phút mặc niệm cho những bạn bè thân nhân thiếu may mắn, chết oan ức, không một nấm mồ, thân xác rã tan, vong hồn vảng vất trên khắp đại dương, đại dương đều thông giòng nước đến với nhau … tháng 6 này, vong hồn anh chị em Kiến Trúc Saigon, đã chết vì tự do sẽ phảng phất ngoài Tampa Bay .. coi chừng đó, áo đẹp xúng xính, cơm rượu no say .. đừng quên vong hồn người chết đuối, khát nước bụng đói không cơm.
. hầu như đến 75% anh chị em Kiến Trúc Hải Ngoại là thuyền nhân .. đừng quên những bàn tay đen đúa một lần chót đưa tay lên cầu cứu giữa sóng to nước lớn ngoài biển dữ, hay đưa tay chào lần cuối. chào tự do không đến phía trước… súng đạn VC bắn đuổi đàng sau … đừng quên họ… anh chị em, thân nhân của Kiến Trúc Hải Ngoại đó..

.
.
Môt kỷ niệm nhỏ với anh chị Đoàn và chị Chi, tôi không nhớ chị Chi học năm nào, chị là một trong những người đẹp của trường KT. Anh Đoàn, sau 75 anh làm chung phòng Ngoại Thành trong Viện Quy Hoạch, ở tổng cục gia cư cũ, cùng phòng có anh Nguyễn thiện Đức KT65 (Paris), anh Trần thái Lai KT63(Houston), những khi có lãnh mua đồ tiếp liệu hàng tháng, thì mới có đông đủ anh em, còn thì trốn bỏ nhiệm sở, hình như hôm đó có thuốc lá và dao lam, thấy tui cạo râu xong bằng con dao lam, tự cạo, thì anh Đoàn cũng nhờ tôi cạo râu cho anh, tôi cầm con dao lam, uốn cong đường dao đang cạo rất ngọt và đìệu nghệ, thì anh Đức và anh Lai bắt đầu chọc anh Đoàn:
“trời ơi , nó cạo đứt mép môi mày chẩy máu đầm đìa cà’
“sao tao chẳng thấy đau ?” anh Đoàn hỏi
“đứt chỗ nào, nó bịt chỗ đó, mày thấy đã ngứa thì có..”
..cứ như vậy anh Đức càng chọc thì anh Đoàn càng run, tôi chưa kịp bỏ tay ra thì anh Đoàn vùng một cái, rút tay ra không kịp, dao lam kỳ này thiệt tình cắt môi anh Đoàn chẩy máu, cắt khá rộng. Bây giờ thì hết dỡn, anh Đức, lo bóc thuốc lá mơí mua, bện cục thuốc lớn để bịt cầm máu cho anh Đoàn .. mấy anh cùng lớp, hay chọc anh Đoàn như vậy. Bây giờ vong hồn anh về đâu đó, còn cái sẹo trên môi, kỷ niệm do tôi cạo râu cho anh. Xin một lời thăm hỏi vong hồn anh chị Đoàn, Chi, và ba con trai nhỏ..
.
có anh chị em nào có hình ảnh của chị Đào huệ Chi, anh Nguyễn hữu Đoàn, anh Nguyễn anh Cần và những anh em KT nào khác đã bỏ mình ngoài khơi, xin cho tôi xin, cho tôi xin làm một chút tưởng niệm trên cyber space vô ảo này ... ngày tưởng niệm, người ta đi cắm cờ nơi mộ các tử sĩ, đặt hoa mộ người thân .. còn những thuyền nhân, lớn nhỏ bỏ mình trên đại dương .. không một nấm mồ .. thì sao .. tôi thắp cho họ những nén hương trên này ..
.
và khi có Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân, chúng ta đến đó để tưởng niệm những vong hồn đi không đến bờ tự do...

.



.


z-td-organ-vnmotif.jpg picture by tddesign
.
.
z-vmc-pray.jpg picture by tddesign
.
nguyện cầu, pray của anh Võ minh Cẩm KT65
.
 
nhiều năm rồi, tôi hay nghĩ về một đài tường niệm cho thuyền nhân đi tìm tự do, những người đã bỏ mình trên đại dưong, bị hãm hiếp chết, vứt xác.. hay bỏ thân tàn trên hoang đảo.
Có phác họa hùng tráng. Mẹ VN đưa tay mầu nhiệm, đưa con thuyền vượt sóng dữ, tránh xa hải tặc đến bờ tự do. Phác họa này thì tượng hình qúa, vui vẻ qúa ..
.


.
.
 

z-td-organ-vnmotif.jpg picture by tddesign
.
 
 

Có phác hoạ thì thực tế hơn, bi tráng.. Xác người trôi dật dờ, con thuyền bị bể gẫy làm đôi, bàn tay mẹ VN cũng vươn lên, đỡ nửa con thuyền còn lại, nước xanh thẫm bạo tàn trôi ra từng khoang thuyền lủng. Ba nén hương thắp đỏ lên những làn sương khói, nỗi bùi ngùi thương xót những cái chết bi thảm vì tự do, đến đêm, trên đỉnh nhang, chiếu sáng ánh hải đăng trắng, thẳng rực nền trời, rọi đưa hướng cho vong hồn tìm về người thân … đến những mùa lễ, hồ nước sục sôi lên những giòng máu đỏ, da vàng, đỏ tràn cho tự do phải trả bằng máu hồng…
..
nữa con thuyền, gần tan vỡ, nằm trên hồ máu đào, hai bàn tay vẫn vươn lên cho mầm sống mới, hy vọng mới, lên cao, toả nén hương lên nền trời, người chết đã nằm xuống, cho thế hệ sau vươn lên .. người tử, nhưng khí hùng bất tử…..
..
chúng ta, những cựu thuyền nhân sống sót và thành công nơi đất mới, mỗi người góp một bàn tay .. có một bảo tàng viện cho thuyền nhân .. không là chuyện khó

.
zz-BOATP-MUSEUM-bw.jpg picture by tddesign
.
.
 
.

z-td-organ-vnmotif.jpg picture by tddesign
.
 
Xác người nào bơ vơ..
Trôi trên biển rộng ….
..
thương cho những người, tay gạt nước mắt thương xác chồng xác vợ, xác con chơi vơi vật vờ trên giòng nước, cầm tay người còn sống, tiếp tục hành trình .. cho đến ngày hôm nay ... mùa tốt nghiệp này, có những đàn con cháu, nay tốt nghiệp đại học xong, về nhà ứa nước mắt, thắp nén hương cho cha mẹ, ông bà chú bác cô cậu, cho người thân .. mà vong hồn còn vất vưởng đâu đó trên biển xa..
….
….
Cho đến hôm nay, tàn dư trôi sông lạc chợ đã có dư tiền bố thí, gửi về xứ VC, để VC có dư tiền, dùng trả lễ, dùng tiền đó đập bia mộ người chết ngoài hoang đảo xa xưa … trả thù người đã chết, là loài tàn dư cặn bã rác rưởi trôi sông lạc chợ .. VC đã khinh bỉ gọi thuyền nhân như vậy, nhưng chúng vẫn phải ti tiện hèn hạ trả thù người chết .. đập bia mộ năm 2006.. người sống có đô la là VK yêu nước (đ'..i) thì ôm, người chết có cái mộ bia ngoài hoang đảo.. cũng không tha đập phá.
Bia Đá thì mòn, bị đập, chứ ngàn đời Bia Miệng vẫn còn trơ trơ … đừng nghe VC nói lời sẽ yêu thương khúc ruột dư ngàn dặm, hãy nhìn VC đã làm chuyện trả thù đập phá mộ. bia tưởng niệm những khúc ruột đứt đọan chết chìm đói khát ngoài hoang đảo !!! VC lừa người sống, trả thù người chết ...

.

.






duongtiden .
.
 
memorial weekend 2008, remember, tưởng niệm những người đã nằm xuống cho Người Việt Tự Do Hải Ngoại được sống
 

 

 
 
... if there were no fallen warriors .. there will be no freedom.. freedom has grown on tears and blood .. Major Dang si Vinh took his own life on the 25th hour of 30-4-75.
.



































.
In every ten people escaped to the freedom shores, four lost their life in the sea or in the refugee camps. Remember the fallen people in their freedom quest, they are always in our hearts.
.
HONORING THE FALLEN
.













Thursday, September 10, 2009

Nguyễn công Hưng, KT66 . bài cũ trên YH360 tháng 5-08 . by duongtiden

.
Tháng nay, qua email cua anh Minh Bò, biết anh Hưng phải nằm nhà thường vài lần vì bịnh gan, hôm nay đưa bài về anh viết từ năm ngoái, tháng năm, 08. Chúc anh mau lành bịnh.
.

.
nguyễn công hưng, KT66 .. Hưng Xe Đạp ..
 
 
.
.
zz-h-xedap.jpg picture by tddesign
 
.

Nguyễn công Hưng, Hưng xe đạp. KT66. Anh Hưng có tên hiệu Xe Đạp, là vì, ngay sau ngày 30/4/1975, anh lo làm kiếm sống bằng cách ráp xe đạp bán, (xe đạp mắc hơn xe Honda, vì không có xăng). Tôi là một trong những khách hàng đầu tiên của anh. Lúc đó ra chợ bán phụ tùng xe đạp, bến xe Petrus-Ký, gần nhà anh Trần quang nhật Huân, tôi và anh Hưng đi mua chọn lựa đồ phụ tùng cho cái xe của tôi. Gặp anh Huân ở đó, nói chuyện và hẹn ngày găp nhau ở .. Mỹ. Đến năm 79, thì đúng như vậy, gặp lại anh Huân ở Mountain View, CA, gần San Jose, nơi anh Lang Bọng ở từ đó tới giờ.
.
Sau này bắt chước anh Hưng, tui cũng tập tành vẽ sườn xe đẹp, đặt hàn sườn gần bến xe Petrus-Ký, rồi do anh Hưng chỉ, mang niền bánh xe lên cho cha ba tầu trên Tôn thọ Tường chuyên rút căm xe đạp cho lẹ và rẻ hơn tự làm lấy. Tôi cũng ráp được vài chiếc xe đạp, bán đi, và ráp xe đạp cho cô bồ ngoài đường Ngô đức Kế gần Majestic, đường Tự Do.
.
Ngay sau đó để luyện sức cho chuyến đi xa ngàn dặm, tui và Phúc 72, thường hay đạp xe đi nhiều nơi, có lần đi Vũng Tầu và về lại trong ngày. Nhờ đạp xe đạp mà chân tui dài ra được một chút. Sau này qua Mỹ, vẫn hăng say đạp xe đạp, bỏ 2k mua cái xe đạp đua, bridgestone của Nhật, sau đó mua thêm cái mountain bike nữa, siêng năng, mang theo xe đạp khi lên cả máy bay.. tới lúc mua nhà đầu tiên, cũng mua gần White Rock Lake, Dallas, đạp xe một vòng là 9 miles, làm hai vòng là 18 miles, khi về nhà thì tha hồ ăn cơm ngon, và ngủ đã. Sau này thì lười biếng, 9 năm rồi, chưa nhẩy lên yên xe đạp … vẫn còn bỏ xe đạp dưới hầm, có lần nhìn qua thì bánh xe cao su, tay cầm cao su lâu quá , nứt rạn ra rồi.
.
Anh Hưng và tôi, tôi chụp hình đám cưới cho anh, anh ráp xe đạp cho tui. Kỳ rồi anh xin Visa đi Mỹ dự đại hôi KT kỳ này ở Tampa, USA, mà bị Mỹ từ chối, vì anh độc thân, con cái tất cả ở Mỹ, nên tụi Mỹ sợ anh qua Mỹ sẽ ở lại luôn. Thật là bất công !!! nếu anh muốn đi Mỹ sống, thì con anh ở Mỹ đã bảo lãnh cho anh đi rồi. Đây không phải lần đầu tiên anh bị Mỹ từ chối cấp Visa … Phải nói Đ. M. chính phủ Mỹ, tiền tui đóng thuế mà tụi nó làm việc như con C… .
.
Sau 75, anh Hưng còn nhiều nghề lắm, cắt giấy hút thuốc nè, in giấy gói đồ nè … còn nghề làm đồ nhậu.. thì anh chỉ dành nấu cho bè bạn anh ăn nhậu thôi .. bây giờ xăng mắc rồi, để tui lấy xe đạp ra đi mà nhớ anh Hưng, hai năm đi học lại, đi toàn xe đạp cho tiện và nhanh, còn xe hơi đậu vất vưởng đâu đó gần trường vì không thèm trả tiền parking, nhiều khi không nhớ đậu ở đâu .. phải nhẩy lên xe đạp đi tìm. Ở University of Oregon, xe đạp phải có số bảng xe, không có, cảnh sát campus, còng xe lại tại chỗ.
.
Nói xe đạp, nhớ Nguyễn hồng Phúc K72, nhớ những ngày đạp xe qua tới Mỹ luôn, nhớ anh Hưng xe đạp. … tui và anh Hưng, và xe đạp ..
.
zz-nch-minhbo.jpg picture by tddesign

.

hình trên, từ site của anh Minh Bò: trái: Ng thị Hải k68, anh chị Hồng Xích Lô k68, Võ thành Lân k70, Ngô quang Tuấn k70, Minh Bò k65 và anh Hưng đạp xe ngồi đầu bàn .. hình tháng 4/08.
.
.
by duongtiden . duongtiman

.





khuôn dạng thiên nhiên . organic architecture VN motif design . by duongtiden

.

.
.
z-td-organ-vnmotif-cl.jpg picture by tddesign

.
Khi tìm kiếm khuôn dạng VN, không có gì hơn là cái nón lá của nhân gian, tới kiến trúc hữu cơ, organic, không có gì biểu hiệu hơn là đóa hoa, với chồi nụ, hột giống ở giữa. Thiên nhiên tạo ra đối xứng. Như vậy cũng hay, vì thiết đồ , cách kiến tạo ở chỗ nào cũng giống y hệt nhau.
Mái che, như những cánh bông hay lá cây, khối trồi lên cao ở giữa là phần khối tròn với mái nón lá bên trên. Chính ngay tâm điểm cao, để lộ các đà ra, mở trống với kiếng lấy ánh sáng xuống giữa.
Một thư viện, một trường mẫu giáo, một cơ sở nào đó, là một đóa hoa to, giữa bãi cỏ xanh thẫm, những hàng dừa cao đàng sau ... tất cả mang đưòng nét của thiên nhiên, của cấu tạo hữu cơ .. và đường nét Việt Nam
 
.

z-td-organ-vnmotif.jpg picture by tddesign
.
.


Wednesday, September 9, 2009

loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến đi tìn tự do . bài thứ mười bốn tiếp theo . by duongtiden

.
.



.
Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến đi tìm tự do . bài thứ mười bốn tiếp theo



.
 
tiếp theo bài thứ mười ba lần trước ..
 
 
.
 

Lầm lũi kéo nhau về lại căn nhà sàn ngoài biển, mấy đứa tức lắm, bị ăn cắp đồ, bị trêu chọc, bị tụi côn đồ ỷ đông ăn hiếp, tình hình theo điệu này, tình trạng ở đây càng tệ hại hơn, không biết lúc nào thì có Cảng Sát ND đến dẫn đi về trại tị nạn đây. Bước qua đến tuần thứ hai, chẳng thấy tụi nó nói năng gì đến chuyện được di chuyển về trung ương.

.
 

PhD lại bàn với tôi chuyện tự bỏ hòn đảo này đi chỗ khác, hai đứa bắt đầu quan sát tình hình trên đảo, ngoài bãi, ngoài xóm nhà sàn ở đây, không thấy tầu thuyền gì lớn để đi vượt biển xa, chỉ có ít ghe nhỏ đậu ở đâu đó. Có một cái ghe, như đò máy, khoảng ba bốn ngày thì nó đi qua các đảo khác, chở hàng và người coi như con đò liên lạc. Chiếc ghe máy này, khi đến neo vào cái cầu ván, chung quanh là những nhà sàn ngoài bìa biển, ở chỗ biển sâu, nằm ở đó, nhiều khi không có ai ở trên. Từ nhà chúng tôi cư ngụ có thể theo dõi thấy lúc nào có chiếc ghe này đậu chỗ đó.

.
 

PhD bàn là đợi khi nào nó lên dầu vô ghe rồi, thì tối kéo qua chiếm đoạt ghe đi xứ khác, có thể xuôi Đông Nam đi vô Tây Mã lai Á, hay xuôi Nam xuống đảo khác. Tôi nói không được đâu, khi cướp ghe rồi là tụi ND báo động gửi điện cho các đảo khác của Nam Dương, chúng tôi khó mà đến bờ ND lại với y chang 4 đứa như tụi ở đây đã nhận diện. Chỉ có đi qua hẳn xứ khác như Mã lai Á hay Singapore mà thôi. Với lại tôi nghĩ, tối có thể có người ngủ giữ ghe, còn không thì phải rình cho kỹ, cướp ghe vào lúc không có người, và ghe phải có đầy dầu sẵn thì mới đi được. Ngoài ra, nếu xô xát đụng chạm thì có thể bị thương hay chết người, vũ khí dùng để hăm dọa thì mình không có, muốn có vũ khí, thì phải ăn trộm hay cướp nữa.

.
 

Tôi không biết tình trạng sẽ ra sao, đi mười một ngày trên biển thì tới bờ, giờ nằm không trên này gần 15 ngày rồi. Thỉnh thoảng lại nghĩ đến chuyện tại sao tôi không đi theo tầu đánh cá Hồng Kông, giờ thi có thể đã về đến Hồng Kông, thành phố lớn, tha hồ liên lạc với gia đình bên Mỹ và bên Úc, bên Pháp. Ngoài ra, tôi nói với PhD, suy nghĩ cho kỹ, cướp ghe, là có thể đụng chạm, giết người chứ không chơi đâu, không giết tụi nó, thì tụi nó cũng giết lại. Ngoài ra, người giữ ghe, người chủ ghe, không phải là những người đã ăn cắp đồ, đã đối xử không đẹp với chúng mình, họ vô tội. Tụi mất dậy, là mấy đứa du đãng con trên đảo này thôi.

.
 

Bây giờ thì ngày nào cũng ngó quan sát con đò, đến một buổi sáng gần trưa, nó trở về, lần này hơi lạ, nó không đi về chỗ đậu cũ, bên bờ cầu ván chỗ mọi lần, mà nó cặp vào cầu ván, nơi chúng tôi đã đến hôm nào, té ra chỗ cầu ván này là chỗ chính, khi có chuyện mới ghé thôi, còn chỗ kia có lẽ là gần nơi nhà của chủ ghe.

.
 
 

Có hai người mặc sắc phục mầu ka ki, mũ, phù hiệu trên áo, dây đai bụng, giầy bốt, đội nón kết, chỉ không có đeo súng, xuống thuyền, đi về phía chúng tôi, lúc này ngồi bên ngoài nhà sàn gần đó, ngó chiếc đò máy ghé vào. Không ai xuống thêm nữa, chiếc đò đi ghé đến chỗ đậu cũ gần đó. Hai người có vẻ là cảnh sát, một người trung niên, nhìn rất vui vẻ, một người trè hơn, có lẽ là cấp dưới. Họ đi đến nhìn chúng tôi cười, dơ tay chào, nói gì đó tiếng ND, rồi bỏ đi thẳng vào trong làng theo đường cầu ván của khu nhà sàn.

.
 

Như vậy là có người của chính quyền Nam Dương từ chỗ khác đến rồi, chúng tôi chuẩn bị, và bắt đầu thấy vui. Lát sau thì, mấy người lớn, chức sắc trong làng, đã gặp những hôm đầu, đến kêu chúng tôi đi vào trong, đến chỗ tiệm chạp phô, tạp hoá của người gốc Hoa, có mấy cái bàn làm chỗ bán đồ uống luôn, họ biến chỗ đó thành nơi làm việc. Người chủ người Hoa cho chúng tôi uống trà hay cà phê, loại cà phê bỏ luôn vào ly nước sôi, đợi bã cà phê lắng xuống đáy thi uống phần bên. Có thuốc lá nữa, mùi hăng và lạ lắm, loại tẩm bằng lá Clove, có tên là Gudang Garam, hút có vị ngọt ngọt đầu lưỡi.

.
 

Hai người đó là Cảnh Sát từ quận Sedanau đến giải chúng tôi về đó, người đứng tuổi là Trung Sĩ, người kia chỉ là cảnh sát thường, cho biết là ngày mai, chúng tôi sẽ theo lên cái đò hồi sáng đến để về Sedanau. Mấy người trong làng mang vũ khí, dao găm của chúng tôi giao cho cảnh sát. Sau đó hai người này muốn đến nhà mấy đứa ở để nhìn qua đồ đạc của chúng tôi mang theo. Người Trung Sĩ Cảnh Sát già ngỏ ý muốn xin mấy cái áo phao cấp cứu, cho con của ông ta đi biển vì theo ông này, ông ta có đứa con lớn đã chết vì chìm tầu. Với lại xin ngay bây giờ vì khi về đến Sedanau, cấp trên của ông ta mà thấy đồ đạc của chúng tôi rồi thì sẽ không xin được gì nữa.
 

.
.
 
 
z-td-477-tmd.jpg picture by tddesign
.
.
 
 
 

Tôi không cho cái áo phao loại gập nhỏ, có bình hơi của tôi, có từ lức đi Trường Sa năm 74. Còn thì mấy đứa kia cho hai bộ áo pháo nổi, một cái đeo cổ, một bộ hai cái đeo ngang hông. Lấy áo phao xong thì hai người CS kéo nhau đi vào làng, còn chúng tôi thì sửa soạn, đi lòng vòng trên xóm, từ giã mấy người tốt, đợi ngày mai rời nơi này đi. Vậy mà cũng ở đến hai tuần trên này, trong cái hoàn cảnh kỳ cục, không biết lúc nào được rời đảo, rồi bị ăn cắp đồ vì ngu. Nói chung thì ghét của nào trời cho của đó, nói cho ngay, lênh đênh trên biển chìm tầu, mà trời cho gặp đảo đến mấy lần, lại được lựa với chọn. Cũng may là trong lúc tính chuyện phạm tội là sẽ cướp ghe đò đi tiếp, Cảnh Sát đến ngay đúng lúc, nếu không, cũng không biết chuyện gì không hay sẽ xẩy ra nữa.


.
 


Sáng hôm sau, họ cho ăn uống xong, chúng tôi và hai người cảnh sát ND lên đò trước, sau đó ít nguời dân trên đảo đi lên như hành khách thông thường. Bên trong, chở thêm những bành cao su khô và dừa khô. Ngồi bên ngoài ghe hồi lâu rồi thì tôi chui vào trong ghe kiếm chỗ nằm chút, thì bị ngộp hơi mùi dầu diesel và mùi dầu dừa, mùi cao su thúi, lại chui ra ngoài tầu, ra phiá sau ói mửa một cái, như bị say sóng, không biết mấy người ND có nhìn thấy buồn cười hay không. Phải ngồi trên mui, ngoài bong tầu cho thoáng gió, không biết làm sao, lại làm rớt chiếc dép cao su, hay đôi dép xuống biển, khi thòng chân ra ngoài tầu. Giờ thì đi chân đất.

.
 
.
 
z-td-477-map-natuna.jpg picture by tddesign
.
.
 
 
 

Qua đêm tới sáng hôm sau, thì tầu ghé vào một đảo, có làng xã to lớn hơn, không thấy có xe hơi hay đường xá lớn, thấy có xe gắn máy, Honda. Đó là Đảo Sedanau, nơi đặt quận lỵ của quần đảo lớn Natuna. Có chợ, và phố bên những con đường nhỏ. Mấy người ND xuống tầu, chúngtôi ngồi chờ, hai cảnh sát cũng lên trưóc, rồi quay trở lại dẫn chúng tôi từ bến tầu đi lên con đường chính, hình như tráng xi măng, hai bên là phố chợ buôn bán. mấy đứa đeo túi đi theo sau hai người CS đi trước. Tôi thi đi chân đất. Khi đi qua những tiệm tạp hoá của người Hoa gốc ND, bầy đồ bán lẻ ra ngoài đường, tôi khều người cảnh sát già, chỉ chân đất, làm dấu tay xin đôi dép. Ông cảnh sát vui vẻ ngừng ngay tiệm người Hoa, nói chuyện, thì người chủ kéo ra cho tôi đôi dép cao su loại rẻ tiền nhất, không lấy tiền, rồi còn cho mỗi đứa mấy cái bánh ngọt. Có lẽ người cảnh sát cho biết, chúng tôi là dân Việt Nam trốn chạy cộng sản, mà người ND thì họ thù hằn CS lắm, năm 1965, CS Nam Dương cướp chính quyền, bị thua, người ND giết cả triệu CSND thả xác trôi biển.

.
 

Sau đó ghé tiệm cà phê kiểu bàn ghế ngoài trời, uống cà phê, trà, và hình như người cảnh sát già trả tiền, không biết có như vậy hay không, hay người Hoa làm chủ, tử tế, thương hại mấy đứa tị nạn, rủ lòng thương làm việc thiện đãi không. Chúng tôi được dẫn vào một căn cứ quân sự Hải Quân, nằm cuối đường từ cầu tầu của chợ, đi thẳng con đường đến, bàn giao xong, hai người cảnh sát, bắt tay chào chia tay. Người trung sĩ CS già rất là vui vẻ, còn nhắn nhỏ, đừng nói gì đến việc đã cho ông ta hai cái phao cấp cứu thổi hơi.


.
 
 

Bây giờ thì mọi chuyện bắt đầu bắt đầu trở nên quan trọng hơn, họ dẫn chúng tôi vào bên trong căn cứ, không có sân gì hết, chỉ là khu nhà nằm sát biển bên trong, không rộng rãi như căn cứ của VN hồi xưa, mà chỉ là nhà gỗ cây, cũng là nhà sàn trên biển, hơi chật chội. Ngồi trong căn phòng rộng, không được nhìn ra ngoài rõ, nên không thấy có tầu bè, hay tầu chiến gì hết, không nhìn thấy được toàn bộ căn cứ. Một người sĩ quan đến, mặc đồ xanh lá cây bộ binh, nhìn khắc khổ, lạnh lùng nói được tiếng Anh, giới thiệu là Đại Úy, chỉ huy biệt kích, commando trên đảo, một người mặc đồ quân phục màu ka ki lớn tuổi, mập, nhìn vui vẻ, giới thiệu là Đại Úy Cảnh Sát kiêm Quận Trưởng.

.
 

Họ bắt đầu nghe câu chuyện vượt biển của chúng tôi xong, hỏi rõ lý lịch mấy đứa, và cư ngụ ở đâu tại VN, khi biết chúng tôi đều từng là sinh viên sống ở Sagon, người Đại Úy commando hỏi tôi có biết số 10 (mấy chục năm rồi không nhớ rõ lắm, nhưng là số nhỏ) đường Trần quốc Toản không. Tôi nói có biết. Người sĩ quan này hay hỏi tôi nhiều hơn, vì biết tôi khai là đã là Kiến trúc Sư tốt nghiệp trên một năm, còn mấy đứa kia còn là Sinh Viên nên ông này cứ coi tôi như là tên cầm đầu.

.
 

Ông ta hỏi tôi biết gì về số 10 đường Trần quốc Toản SG, tôi trả lời đó là trụ sở của ICCS, toà nhà lớn chừng 4 tầng, sơn mầu trắng, gần cái chùa lớn là Viện Hóa Đạo, và tôi hỏi lại là ông ta có phục vụ trong Ủy Ban Bốn Phương Kiểm Soát Đình Chiến của Hiệp Định Paris 1973, trong phái đoàn quân sự của Indonesia tại Saigon không? . Ông này cười, nói có, và có vẻ có thiện cảm với tôi hơn, có vẻ vui vẻ hơn, tuy nhiên, con mắt nhà tình báo của ông ta lộ rõ ra khi hỏi chuyện, và quan sát ngầm chúng tôi, ngắm nghía đồ trang bị của mấy đứa, cầm từng con dao găm lên quan sát, tuy nhiên chỉ nhìn bên ngoài chứ không khám xét đồ bên trong túi xách hay túi đeo của chúng tôi.

.
 

Có mấy người sĩ quan và cảnh sát dưới quyền của hai người cầm đầu chính quyền tại đây ghi chép, những lời chúng tôi đối đáp, hay ghi chú gì đó, khi người sĩ quan quay lại nói tiếng Nam Dương với họ. Người quận trưởng chỉ dòm nghó chúng tôi và nghe ngóng thôi, người sỹ quan Đại Úy biệt kích mới là người hỏi cung chính. Bây gìờ tới phiên ông ta nói chuyện.

.
 
 

Theo báo cáo của dân địa phương, thì chúng tôi là 4 người từ dưới biển đi lên, không có đàn bà con gái, không con nít, nhìn tướng tá có vẻ lớn con so với người VN trung bình (Boy và PhD chừng 1m75, tôi 1m70, Dao chừng 1m60), nhìn có vẻ được huấn luyện trong một tổ chức nào đó, như có đã trải qua huấn luyện quân sự, biết săn bắn, lặn bắn cá, nói năng đàng hoàng, giỏi tiếng Anh, nói đuợc tiếng Pháp, ba đứa học trường trung học Pháp, biết về thế giới bên ngoài VN nhiều, nói chuyện trả lời bằng tiếng Anh có hệ thống. Ông ta không tin chúng tôi là người tị nạn bình thường. Quan trọng nhất, chúng tôi lên bờ không có ghe, đến một hòn đảo hẻo lánh, xa nhất của Nam Dương, đảo này chỉ có người vào mùa hái dừa mà thôi, không thèm lên đảo có đông dân. Ông ta nói, chúng tôi tránh đảo đầu tiên, Laut, không lên, vì chỗ đó đông dân, lên đảo Semiun vì chỗ đó không dân, đó là có chủ ý đến nơi không người để làm chuyện bí mật. Chúng tôi từ VN qua để hẹn gặp những người địa phương đặc biệt của ND (CSND).

.
 
.
 
z-td-477-tmd.jpg picture by tddesign
 
.
 
hai tấm hình tôi tự chụp lấy ở Trường Sa năm 1974, chụp mất cái đầu lâu sọ của con vít .. hình như thế này, tướng tá như thế, cho nên người sĩ quan tình báo xứ Indonesia cứ nhất định nói tôi là một sĩ quan hải kích, cứ nhận đi đâu có sao .. không biết lúc đó, sau một tháng trời, dung nhan tôi ra sao, mà họ không tin là người tị nạn ..
.
 
 
 
 

Ông ta chỉ vào tôi, rồi chỉ vào người ông ta và nói tiếng Anh “you just looked like me ! a commando officer !  very well trained !” . Anh cũng là một người sĩ quan biệt kích như tôi, được huấn luyện rất kỹ … tuổi của anh, trình độ tiếng Anh, tầm vóc, dư sức là một sĩ quan biệt kích trong cuộc chiến VN, mà tất cả các anh khai, chưa bao giờ nhập ngũ, chưa hề tham gia trong chiến tranh VN, tôi chỉ lớn hơn anh vài tuổi thôi. Mà trong chiến tranh VN kinh hoàng như vậy, làm sao các anh lại không phải ở trong quân đội, chưa hề nhập ngũ, chưa hề đi lính Hải Quân mà đi từ VN lái ghe nhỏ đi qua tới được một hòn đảo không người, lên bờ với trang bị còn tốt hơn trang bị của quân đội Nam Dương.
 
.
 
Ông ta cầm một sợi dây TAB của chúng tôi mang theo, là dây đeo bụng của quân đội Mỹ, để đeo tất cả trang bị súng đạn nhỏ trên đó, sợi dây này mới nhất, khóa nhựa đen ABS, đưa vào là dính ngay, bấm một cái nó tung ra, lính của tôi, biệt kích còn chưa được trang bị như vậy. Còn xài dây từ đệ nhị thế chiến, có móc bằng đồng. Còn bao phao của anh nữa, nhỏ gọn, với bình hơi nén, chỉ cần kéo tay ra là tự động bơm hơi lên .. mà các anh lại khai là chưa từng đi lính bên nào hết VNCH hay VC .. làm sao tôi có thể tin được. Chưa có ghe thuyền của người tị nạn VN đã đến đây mà là tự làm, tự lái đi lấy, hầu như chỉ là ghe của ngư phủ, rồi họ tổ chức đi tìm tự do mang theo thêm rất nhiều người bằng cách thu tiền, thu vàng, họ sống bằng nghề đi biển, chưa có chuyến đi nào mà ít như vậy, chỉ có bốn người thanh niên không phụ nữ và con nít như các anh, lại không có bằng chứng, đến bằng ghe tầu như thế nào, chỉ từ dưới biển đi vào đêm tối, lên cách VN tới một đại dương, làm sao chúng tôi có thể tin được câu chuyện của các anh, những người chưa hề lái ghe đi biển bao giờ !!!
 


.
 


Các anh là gián điệp, do tầu ngầm, không biết của CS hay của Mỹ thả các anh vào bờ biển Nam Dương, nơi có chung biên giới với VN. Là người của CIA, thì gọi về toà đại sứ Mỹ ở Jakarta ngay đi, tôi đưa máy, đưa điện thoại cho gọi, mấy anh đóng kịch làm dân tị nạn, vô trại tị nạn làm gì, gọi CIA ở Jakarta đón mấy anh về đi dưỡng sức sau thời gian dài nằm vùng ở lại ở VN sau 75, giờ đào thoát đi, vô trại tị nạn làm chi cho khổ. Mà các anh cũng là gián điệp của CS, biệt kích CS, tầu ngầm Nga đổ các anh lên bờ để liên lạc với du kích của đảng CS Nam Dương, lên đảo hoang vắng để hẹn gặp thành viên của CS Indonesia địa phương, rồi các anh chuyển vũ khí từ CSVN qua chi viện cho CS Nam Duơng để gây tiếp chiến tranh bành trướng CS quốc tế, nên mấy anh lên đảo hoang vắng để bắt đầu chỗ cất chuyển vũ khi đi bành trướng CS xuống Đông Nam Á. Như vậy thì mấy anh là gián điệp của CS quốc tế, rồi lại tự đi nộp mình cho chúng tôi, đi vô đây làm gì ??? giở trò gì vậy. Dĩ nhiên, bây giờ viêt hồi ký, văn vẻ, xuông xẻ theo ngôn ngữ Việt. Lúc đó thì là tiếng Anh, nói đủ hiểu, của một sĩ quan ND, nhưng ý nghĩa viết xuôi ra tiếng Việt, trơn tru là như vậy … Lúc này tiếng Anh của tôi chắc không bằng như năm thứ nhất, bẩy năm trước khi mới rời trung học, sau bẩy năm học Anh Ngữ.
 
.
 
Còn người Đại Úy tình báo này, từng qua VN trong Ủy Ban Đình Chiến của Hiệp Định Paris, thì ông ta phải có đầy đủ khả năng Anh Ngữ để làm nhiệm vụ quốc tế đó. Bây giờ được cử từ trung ương ra đóng quân tại quần đảo này, nơi có chung biên giới biển đường thẳng với VNCS, để phòng thủ chiến tuyến của Indonesia trước nguy cơ xâm lăng của chủ thuyết CS quốc tế, trong nghĩa vụ biến toàn thế giới thành CS, như vậy là quốc phòng Indonesia coi chuyện đóng biệt kích, tình báo ở đây rất là quan trọng. Nên giờ ông sĩ quan tình báo ND này phải quan tâm điều tra chúng tôi hết khả năng thì không có gì lạ. Chứng tỏ là các xứ Đông nam Á chung quanh đang canh chừng và lo sợ VC xâm lấn rất là cẩn thận. Còn tình hình trước khi tôi rời VN là đang có xung đột giữa Khmer Đỏ với VC dọc biên giới, và tình hình giữa VC và Trung Cộng cũng bắt đầu căng thẳng.
 
.
 
Hoá ra tình trạng, tình hình bị thẩm vấn gay cấn hơn tôi tưởng, dưới con mắt của họ, chúng tôi là những tên biệt kích biển, hay gọi là Hải Kích rất chuyên nghiệp, cỡ sĩ quan mới có khả năng ngoại ngữ tiếng Anh và tiếng Pháp ??? chuyện nhức đầu, chứ không phải chơi. Chính quyền Indonesia không tin bốn đứa chúng tôi là người tị nạn CS bình thường !  giản dị đi tìm tự do bằng cách tự lái ghe đi lấy !!!

.
 

Bây giờ thì họ mang đến một ông sĩ quan, cho biết là bác sĩ của quân đội … không biết để làm gì đây ???

.
 
 

hết bài thứ mười bốn …. đọc tiếp bài thứ mười lăm …. Tôi bàng hoàng .. Boy cho biết nó có mang theo một tấm hình cầm súng … súng gì ?   tôi nhìn tấm hình mầu rửa ờ Perfect ở Ngô đức Kế ngoài Tự Do … tôi chụp tháng 5, 75, chụp cho nó tay cầm khẩu súng trường CKC của Nga .. mặt Boy cười tươi … hết ý kiến, nó mang theo làm gì vậy … người ta mang giấy tờ bằng cấp quan trọng .. Boy mang theo tấm hình mầu để chứng minh nó là VC ? tay cầm CKC !!!
.
.

by duongtiden . duongtiman




Monday, September 7, 2009

stand-release . đứng-xả . hi hi .. có nhiều cái cũng cần để ý tới nếu có óc sáng tạo . giúp phụ nữ được đứng thoải mái khi cần thiết . by duongtiden


.

.
.

Tuần rồi được thư của anh Ng thanh Cần KT66, ở Toronto, Canada, có bài viết với đầy đủ hình này, công nhận ông này để ý đến nhiều thứ. Nhớ lại mấy chục năm trước hay đi cắm trại, nên có coi tạp chí camping rất nhiều. Có bài nói đến cách làm ra một thứ nhỏ giúp cho phái nữ đứng khi phải đi tiểu, cho sạch sẽ hơn, và nhất là khi thời tiết giá lạnh, không phải đưa da thịt ra ngoài nhiều. Nhất là vấn đề vệ sinh .. thật là quan trọng ở những nơi ... dơ dáy kinh khủng!

Bài dưới đây không biết anh Cần lấy từ đâu, nên không ghi rõ được xuất xứ.
.

Các bạn Già thân mến.
* Một tin mừng đến với các Bà. Vì các Bà phải cho đến thế kỷ thứ 21, mới có một nhà sản xuất ở Mỹ,   sáng chế ra một sản phẩm cho các Bà được ngang hàng với đànn Ông trong lãnh vực đi TIỂU nơi công cộng hay đứng ngoài lộ thiên, mà không cần tìm nơi an khuất như xưa. Tức là các Bà đã được "giải phóng"?!
Mời xem và đọc những lời quảng cáo và xem hình dưới đây.
 

Cần


 
 
ghi chú: tmd sửa vài chữ trong bài dưới đây vì âm thanh không hay, và vài chữ sai chính tả:

 



Tin Mừng Cho Quý Bà: Bây Giờ Phụ Nữ Có Thể Đứng Tiểu    
 

Với sản phầm này, các bạn gái sẽ thấy kín đáo, thuận tiện hơn, không phải ngồi ‘xổm’ hay cúi xuống. Bạn cảm thấy ái ngại khi mỗi lần ngó qua các nhà vệ sinh ở những nơi công công, đặc biệt là đối với phụ nữ. P-Mate là một loại sản phẩm mới giúp phụ nữ chúng ta có thể ‘tiểu tiện’ đứng một cách dễ dàng giống như những người đàn ông. Với P-Mate, các bạn gái sẽ cảm thấy kín đáo, thoải mái và thuận tiện hơn, không cần phải ngồi ‘xổm’ hay cúi xuống, đặc biệt là đối với phụ nữ đang mang thai.
Bạn cảm thấy ái ngại khi mỗi lần ngó qua các nhà vệ sinh ở những nơi công công, đặc biệt là đối với phụ nữ. P-Mate là một loại sản phẩm mới giúp phụ nữ chúng ta có thể ‘tiểu tiện’ đứng một cách dễ dàng giống như những người đàn ông. Với P-Mate, các bạn gái sẽ cảm thấy kín đáo, thoải mái và thuận tiện hơn, không cần phải ngồi ‘xổm’ hay cúi xuống, đặc biệt là đối với phụ nữ đang mang thai.
 
 
 





 
 
 
 
 
P-Mate rất nhỏ gọn, có thể mang theo bất cứ nơi đâu mà bạn muốn. Nó rất thích hợp với các chuyến đi xa như du lịch, cắm trại hoặc bất kỳ một hoạt động ngoài trời nào, nơi mà bạn không thể tìm thấy một chiếc nhà vệ sinh. Đặc biệt, P-Mate sẽ giúp bạn không còn cảm giác khó chịu khi phải ngồi trong căn phòng vệ sinh chật chội, không sạch sẽ như trên xe lửa, ôtô hay máy bay. Ngoài ra, sản phẩm này còn rất hữu ích đối với các bênh viện, nhiều bệnh nhân cảm thấy khó khăn trong việc lấy mẫu nước tiểu để xét nghiệm, nhưng với P-Mate bạn có thể dễ dàng thực hiện được điều đó.
 
 
 
 
 
 
 

 
 
Sản phẩm này rất thích hợp đối với Việt Nam, khi mà tình trạng nhà vệ sinh công cộng khiến nhiều người khi mới nhìn vào kinh hoàng thốt lên rằng: “Cố ‘nhịn’ còn hơn là ‘đi’ “. Là nơi để giải quyết những nhu cầu thiết yếu của người dân, nhưng nhà vệ sinh công cộng cả ở nông thôn, lẫn các thành phố lớn của nước ta vẫn chưa đáp ứng nổi nhu cầu đó. Bẩn, mất vệ sinh, xuống cấp… còn là những danh từ đi liền với nhiều nhà vệ sinh hiện nay.
.

dưới đây là bài của tmd:
.
Từ khi làm design blog, có nói tmd-design design everything, sáng tạo mọi thứ, nhìn thấy cái này, tôi cũng có chút đóng góp, nghĩ ra một cách gấp giấy rất giản dị, không tốn tiền và có thể làm dễ dàng, bằng bất cứ tờ giấy nào. Sẽ đưa phác họa và hình lên sau.
.
.
z-td-stand-release-1.jpg picture by tddesign
.
.
Dùng lại giấy đã xài rồi, hay giấy tạp chí dầy, tự gập trhành cái phễu như trên hay hơn, lúc nào cũng có thể gấp được, khỏi cần mua sản phẩm làm sẵn, như hình ở trên, dùng giấy mới, cắt cây làm giấy, in mực mầu, tốn năng lượng và làm ô nhiễm. xài xong, gọn, giấy mục rã vào thiên nhiên, dùng vật liệu tái tạo. Gập sẵn vài cái, bỏ trong túi, khi cần dùng thì có, không cần phải mua mang theo.

z-td-stand-release-2.jpg picture by tddesign
.
dùng giấy xài rồi, đừng dùng giấy mới, tiết kiệm và xử dụng lại giấy thải. giấy tạp chí dầy, in nhiều hình cũng tốt, vì mực in làm cho giấy ít thấm nước hơn. Đùng dùng giấy báo thường, có thể bị thấm nước qua vì mỏng, nếu phải dùng, thì xếp hai lớp giấy. Thử giấy trắng thường dùng 8x11 của Mỹ thì thấy không thấm nước xuyên qua.

.
z-td-stand-release-3.jpg picture by tddesign
.

z-td-stand-release-4.jpg picture by tddesign
.

z-td-stand-release-5.jpg picture by tddesign

.

z-td-stand-release-6.jpg picture by tddesign

.
z-td-stand-release-7-1.jpg picture by tddesign
.



z-td-stand-release-8.jpg picture by tddesign
.
Mỗi lần gấp, đều ra một cái khác nhau, tuỳ người, phần phiá sau cần kín và cao hơn để nước chẩy ra phiá trước, bẻ giấy dư ra làm cái để cầm tay. Khi gập phần đàng sau, thì sẽ khám phá ra có nhiều cách gấp khác nhau. Cứ thử thi biết cách nào hợp ý hơn. Nếu có giấy vệ sinh, napkin mỏng, thì xé miếng nhỏ, lót phiá sau cho kín nước và êm không đau, hoặc sạch hơn, vì dùng giấy đã xài rồi để gấp. Sau đó dùng giấy vệ sinh lau thấm. Khi gấp giấy, và thử, nhiều lần, thì sẽ làm ra nhiểu kiểu tiện dụng hơn, to nhỏ theo ý thích cá nhân.

Giản dị, được gấp sẵn vài cái bỏ trong túi, hoặc khi cần làm chỉ có cần tờ giấy là có thể tự tạo ra, và có ngay, không phải mua tốn kém, và không dễ gì mà mua được ở mọi nơi. Chúc mọi chị em thành công và thoải mái, hợp vệ sinh, nhất là khi về VN, nên nhớ cách làm cái này .. để giữ vệ sinh cho chính mình, dùng được bất cứ chỗ nào, và làm ơn đừng xả rác, sau khi dùng xong, cho vào thùng rác đàng hoàng, không có thùng rác, thì bỏ bao cầm theo, đến chỗ có thùng rác thì bỏ sau.

Thân tặng các người đẹp, cái hoa quỳnh đang nở trong đêm nay, thơm lừng đầy nhà, ba nụ bông, hai cây quỳnh đã nở ba lượt rồi. Thân chúc của chị em lúc nào cũng thơm lừng như hoa Quỳnh nở về đêm.

.
z-td-hoaq-2.jpg picture by tddesign

.
.
stand-release . đứng-xả by duongtiden
.
.

căn nhà nhỏ . a cabin . bài cũ từ YH360 tháng 5-08 . by duongtiden

.
.


.
.
căn nhà, cabin nhỏ.. another cabin design
.
 
 
 
một mẫu nhà cho hôm nay, gồm hai khối, gắn vào nhau. Môt bên, khối nhà nhỏ, mái gable roof, mái dốc hai bên, cân bằng, giản dị, nhưng lò sưởi và các mái che trên khung cửa. tạo ra nhiều bóng che, và đường nét vui mắt, nhưng bình thường có thể thấy ở mọi nơi. Bên trên mái có một dormer, không biềt tiếng Việt là gì (cửa sổ trên mái), cứ gọi là cữa trên mái. Hình khối của dormer không lập lại hình dốc hai bên của mái nhà chính, mà thay đổi thành một mái dốc thẳng để chuyển tiếp đường nét sang khối nhà cao lớn hơn, gắn khối liền vào bên cạnh.
.
phần khối lớn bên cạnh, chuyển thành đường nét phóng khoáng hơn, hình vuông, chữ nhật, tam giác, đan khối, gắn vào nhau.. đuờng nét trở nên mạnh mẽ hơn, contemporary, hiện đai. Có sự chuyển tiếp tử bình thường qua đường nét mới. Một mái dốc phẳng, shed roof với mái hiên ra xa, che nắng mưa tạt, tạo cảm giác phẳng lì, to lớn và mạnh, điểm nổi của căn nhà khi nhìn từ xa đến.
.
khối nhà lớn, và cao này, là phòng sinh hoạt gia đình, bếp, phòng ăn bên dưới và gác lững, dùng để nghỉ ngơi bên trên. Những cửa sồ trên cao, lấy ánh sáng thiên nhiên và mở ra được cho thông thoáng gió tự nhiên. Phần mái dốc cao nhất, có những solar panel để làm ra điện từ ánh sáng mặt trời, phiá trước mái cao này là cửa sổ lấy ánh sáng xuống gác lửng và có các khe gió thông thoáng.
.
các mái nhỏ, trên các khung cửa, có thẻ lợp kín, hay dung mái trong plastic cho ánh sáng phản chiếu gián tiếp vào nhà, hay chỉ là những khung trống cho dàn hoa, dàn dây leo mọc.
.
.

.
z-td-477-laut-house.jpg picture by tddesign
.
phần kiến tạo, chia làm hai giai đoạn nếu cần, khối nhỏ, một tầng với hình thù đon giản, mái dốc lò sưởi, xây trước và cư ngụ, rồi phần khối lớn sẽ được thực hiện sau. Phần kết cấu, dùng tường rơm, tường đắp đất, cốt tre, rơm và bùn. Mái trên khung sườn sắt, dùng vật liệu lâu bền như mái kim loại, hay mái ngói, mái bằng asphalt shingles, như bên Mỹ.
.
mầu sắc, thì giản dị, khối nhà trắng , hay mầu beige, hay xám nhạt, mái mầu đậm hay tươi sáng, các mái che, canopies có thể trồng hoa và dây leo lên cho tươi mát.
.
một căn nhà nhỏ, đường nét mạnh, gắn bó giữa hình khối thông thường gắn vảo môt khối lớn với đường nét mạnh hơn, nhưng hình khôí, kết cầu giản dị.
.
nếu không ứng dụng vật liệu thiên nhiên sẵn có nơi địa phưong, kiến trúc xanh, green atchitecture, thì ứng đụng cách xây cất thông thường của địa phương, đường nét của căn nhà sẽ là môt thích thú, cách kiến tạo ở bên trong, không thể cho biết được căn nhà xây cất như thế nào, bằng vật liệu căn bản nào.
.
một mẫu nhà nhỏ, một cabin nơi nghỉ mát .. hay một villa nhỏ, có vườn chung quanh.
.
hôm nay, nhận đuợc Metal Roofing magazine,có hình một cabin, trên đồi núi vùng Grand Teton National park ở Wyoming, nhìn cũng thích thú, vật liệu gồm mái kim loại, gỗ, đá tại địa phương, coi cho vui:
.
.

.


.
 
z-td-477-laut-house.jpg picture by tddesign
.
.
z-td-477-laut-house.jpg picture by tddesign

.

.

.




Newer Posts Older Posts Home

Labels Loại Bài

Subscribe To tmd-design

Followers

Blog Archive

About tmd.design

My photo
a place for architectural design and others ... more , viết truyện lẩm cẩm tào lao và nhiều nữa .. contact: tmd.design@yahoo.com
Powered by Blogger.