copy of tmddesign old multiply blog

Pageviews

Sunday, September 6, 2009

loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến tìm tự do . bài thứ mười ba tiếp theo . by duongtiden

.
.

.

.
.

Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến đi tìm tự do . Bài thứ mười ba tiếp theo


.

Bài thứ mười ba: .. ghét của nào trời cho của đó .. như vậy vẫn chưa công bằng .. sắp chết đuối mà ghét đảo, trời lại cho gặp đảo !!!

.
 
.
 

Ngày thứ nhất trên đảo, sau chuyến đi quá dài, trải qua thật êm đềm, chỉ nghỉ ngơi, ăn và ngủ, và uống nước cho đã, muốn uống nước dừa, thì cả một rừng dừa, toàn đảo Semiun là dừa. Tối đó, ngủ một giấc êm đềm, cái cảm giác được đứng nằm trên đất, sau 11 ngày đi trên biển, bềnh bồng, say sóng.

.
 

Sáng ngày hôm sau, một chiếc thuyền máy nhỏ đến đảo với vài người đàn ông, đó là chuyến thuyền đến tiếp tế đồ cho hai gia đình giữ dừa trên đảo này. Trao đổi dấu hiệu với mấy người mới đến, thì hiểu được là ngày mai chúng tôi sẽ theo họ về cái đảo lớn, nơi đó có nhiều người hơn và sẽ gặp chính quyền địa phương. Bây giờ thì xác nhận được là mấy đứa tôi đã đổ bộ lên lãnh thổ của xứ Nam Dương, là Indonesia, mà trước đó tôi không hề nghĩ là có chung biên giới đường biển với VN.

.
.
 
z-td-477-semiun-view.jpg picture by tddesign
.
.
 

Hôm sau, chiếc thuyền này khởi hành với chúng tôi trên đó đi về đảo lớn. Đồ cá nhân bây giờ thì chỉ còn mang theo những thứ cần thiết, dao găm vẫn mang theo, cùng phao cá nhân, đồ săn bắn dưới biển và địa bàn. Ghe đi về hướng Đông Bắc, tiếp tục ngược chiều với hướng Tây Nam, hướng ghe tôi đã đi lầm vì không biết góc độ của hải bàn. Chừng ba tiếng, hay 4 tiếng, thì thấy bóng dáng quen thuộc, hòn đảo mà PhD đã chê là nhỏ, đoán không có cảnh sát, không thèm ghé lên. Bây giờ thuyền đi ngay vào cái bãi biển phía trước có nhiều nhà của làng bên trong mà ghe chúng tôi từng đến đó mấy ngày trước. San hô hiện ra rõ ràng dưới nước, thuyền đi theo dòng nước sâu, khoảng trống giữa các khe đá, luồn lách một chút thì vào cặp ngay cái đường đi bằng cây của nhóm làng toàn nhà sàn làm chồm ra ngoài biển. Dân ở đây làm nhà ra hẳn trên biển, nguyên làng xóm sau đám đá san hô vì sóng bị vòng đai san hô chận lại, không đánh vào đến tận nhà hay bờ. Đây là hòn đảo mà tầu đánh cá HK, mấy ngày trước đã chỉ cho chúng tôi đến “ The beautiful Island”, đảo dài, lớn mấy lần hơn đảo Semiun và có vài đảo nhỏ dính liền kế cận nữa.

.
 

Ngồi chờ ở đó, rồi nhiều người đàn ông và mấy đưá thiếu niên chừng hai mươi hay mười mấy mặc đồ thường, kéo một đám đi ra gặp chúng tôi, dẫn đến cái nhà sàn đầu tiên bằng cây lá đang bỏ trống, ở ngoài cùng sát biển, tất cả nhà nối với nhau bằng đường đi bằng cây ván, rồi ra hiệu cho biết, để đồ ở trong nhà, có người cũng lập bập được tiếng Anh, đủ để hiểu vài chữ. Họ lấy đi dao găm vũ khí. Còn tôi thì vẫn đeo cái bao phao xếp lại nhỏ thành túi ngang bụng, dắt tiền của VC trong đó, đeo thêm cái túi cứu thương và nón, đeo trên dây TAB của Mỹ, vì phao nổi của tôi là loại của hải quân, một mảnh kéo tròng lên đầu với bình hơi nhỏ. Những người xếp của làng cho biết mấy đứa sẽ ở cái nhà đó, bây giờ để đồ lại, rồi đi theo họ vào trong làng uống nước. Mấy đứa nhỏ thanh niên bám theo đuôi, rất tò mò. Còn hai ba người lớn thì chững chạc hơn, tuy nhiên không có ai là Cảnh Sát, mặc sắc phục. Họ cho biết là những người làm chính quyền trong làng.

.
 

Đi theo trên đường cầu ván cây chung, đường chính của dẫy nhà sàn nối biển vào trong bờ đất, tới căn nhà cuối sát bờ vẫn còn là sàn trên biển, thì đó là tiệm tạp hóa, chạp phô của một người gốc Hoa, là người gốc Tầu. Người này mời bốn đứa, ngồi vào bàn, lấy trà nóng và vài cái bánh ngọt ra cho ăn. Trà nóng và bánh ngọt sau bao ngày đói khát trên biển, thì thật là thần tiên, bây giờ có lại những khoái khẩu đó. Hai ba người Nam Dương (ND), xưng là chính quyền, trao đổi bằng cách ra dấu hiệu và viết trên giấy. Sau đó có một người đến nói được chút tiếng Anh làm thông dịch. Hòn đảo này tên là Laut, Poulo Laut. Còn chính quyền thì ở Quận Sedanau về hướng Nam, cách đây cả hơn ngày đi tầu. Bây chúng tôi ở đây thời gian, chờ Cảnh sát hay quân đội từ trên đó sẽ cử người đến dẫn giải chúng tôi đi về trại tị nạn. Làng, Xã ở đây đánh điện về đó cho chính quyền cao hơn biết có chúng tôi đến.

.
 

Mấy người này hỏi mấy đứa có mang vàng bạc, tiền đô la gì không, cho biết không có, tôi thì có rất nhiều tiền VC, có kéo ra khỏi túi cho họ thấy. Tuy nhiên họ không có kiểm soát, rờ khám nguời. Còn PhD có cái đồng hồ Omega, thì hình như nó đã cho Kute, người đàn ông trên đảo Semiun gặp đầu tiên, vì họ đối xử tử tế, cho ăn. Mấy người Nam Dương thâu góp dao găm, súng bắn cá, xiên, giữ lại cho biết vì lý do an ninh, sẽ giao lại cho Cảnh Sát trên quận Sedanau khi trên đó xuống đón đi. Ngồi nói chuyện trao đổi hồi lâu thì chúng tôi được dấu hiệu là trở về nghỉ ở căn nhà sàn cuối ngoài biển, đã để đồ lại ngoài đó.

.
 

Mấy đứa tự đi theo cầu ván cây mà về lại chỗ nhà để đồ, mấy người ND lớn không đi theo nữa. Khi vào trong nhà, nhìn đồ thì thấy đã bị lục tung ra hết, những người ND khác, có lẽ đám thanh niên, đã bơi móc ăn cắp đồ của chúng tôi, nhưng không lấy tất cả bao túi đi. Kiểm soát lại thì giấy tờ hình ảnh phim của tôi không bị mất, vì không có giá trị tiền bạc, còn tiền VC thì tôi dắt trong bao phao đeo ở bụng để làm kỷ niệm, túi đồ cứu thương thứ hai nhỏ, thì vẫn còn. PhD bị mất khá nhiều đồ mang theo, mấy đứa kia cũng vậy. Tôi không biết tụi nó mang vàng bạc, đô la như thế nào, đứa nào mất gì cũng không có hỏi cho rõ. Tôi nhìn quanh, suy nghĩ, rồi bàn là, mấy người ND lớn tuổi có vẻ là chính quyền trong làng xóm, họ đâu có thèm lục đồ chúng tôi đâu, chỉ yêu cầu tự đưa vũ khí ra, rồi dẫn chúng tôi đi uống nước trà cà phê, lúc nào cũng có mặt với mấy đứa tôi, ngoài ra đã hỏi thẳng chúng tôi có vàng đô la hay không, và đâu có đè mấy đứa ra khám trong người đâu, nên họ đâu thèm lấy đồ đạc làm gì, trong vài cái túi nhỏ. Đây là mấy đứa con nít thanh niên lục lọi ăn cắp lén, có lẽ chúng bỏ túi mấy đồ nhỏ dễ lận trong người, còn những cái lớn thì dấu đâu trong nhà, đâu dám cầm đi ngay, người ND khác sẽ nhìn thấy.

.
 

Tôi bắt đầu lục lọi trong nhà lá, mái, vách thì đúng như vậy, moi ra lại được ít đồ tụi ND dúi dấu trong đó, để tụi nó trở lại lấy sau, vì chúng tôi có thể bị dời đi nơi khác ở. Quan trọng nhất là tấm hình chân dung lớn của Lệ Thanh, PHD mang theo, móc ra lấy lại được từ trên mái nhà xuống. Mấy đứa giận lắm, nhất là PhD cho biết còn mất ít đồ kỷ vật. Thiệt là ngu, chúng tôi khá ngu, không hề nghĩ ra chuyện sẽ bị lột đồ, bị ăn cắp như vậy, khi lên hòn đảo đầu tiên, đâu có chuyện gì đâu, nghĩ lại mới biết vì lúc đó chúng tôi là đa số mà, còn bây giờ là thiểu số nơi hòn đảo có cả mấy trăm người ND này. Rồi đoán là đã có thuyền tị nạn VN vào đây trước, nên người ND ở đây đã biết rành rọt màn ăn trộm ăn cướp tiền bạc.

.
 

Hỏi chung coi có đứa nào mất vàng tiền gì không, thì không đứa nào nói gì nên không biết sự thật. Boy cho biết nó còn một lượng vàng dắt trong quần tắm bên trong quần đùi. Như vậy coi như giờ còn được chút vàng duy nhất của Boy. Hồi sau mấy người ND lớn tuổi trở lại. PhD rất khó chịu than phiền chuyện bị lục trộm đồ, yêu cầu mấy người ND này tìm đồ trả lại. Họ cũng rất khó chịu và cho biết không biết gì hết, sau đó đòi chúng tôi để đồ ra, họ lục đồ ngay trước mặt, lấy đi dao nhỏ, cắt móng tay, kéo và lưỡi dao mổ trong túi cứu thương của tôi, và tất cả những gì có thể làm vũ khí vì thấy chúng tôi bất bình nóng ra mặt về chuyện bị ăn cắp đồ. Tình hình không có gì là thân thiện hết.

.
.
z-td-477-laut-house.jpg picture by tddesign
.
.
 
 

Họ trở lại lần nữa, dẫn mấy đứa đi vào môt cái nhà trong bờ, một gia đình đã nấu sẵn cho nồi cơm, có nồi rau luộc, cho ăn. Rau đây là đọt lá khoai mì, luộc nước muối. Tới ND mới biết là lá non của cây khoai mì ăn được, trên đảo cũng không thấy họ trồng rau gì nhiều. Không có cá, chỉ cơm với rau, ăn chỉ vừa đủ để đừng quá đói. Trên đảo này dân cũng nghèo, thấy đời sống bên ngoài thấy có vẻ cũng kham khổ, không giầu như làng quê ngoài đảo trong Nam củ thời VNCH hồi trước 75.  Tối khua thì chỉ nằm trong nhà lá, không có đèn phải ngủ sớm chờ sáng thôi, không biết sẽ phải ở đây bao lâu nữa. Đi biển lâu ngày, ăn đói, giờ đều ốm nhom, phải cột dây móc vào quần dài thì mới không tuột. Lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn uống, vì bây giờ cần hồi sức lại, cơ thể đòi đồ ăn.

.
 

Tình hình không khả quan mấy, ngày hai lần chờ người ND đến dẫn đi ăn cơm, lần lượt mỗi nhà nấu cơm cho ăn, chỉ cơm với rau đọt lá khoai mì luộc. Tôi nghĩ rằng cũng không phải do mấy người dân cho ăn không, có lẽ chỉ nấu cho ăn rồi được chính quyền ND trả tiền lại, vì người tị nạn VN có qua đây từ trước, chính quyền ND sẽ làm hồ sơ đòi Cao Ủy Tị Nạn của Liên Hiệp Quốc trả tiền trợ giúp lại cho họ. Tiền chi phí của chúng tôi là do viện trợ từ Liên Hiệp Quốc đến, từ qũy Tị Nạn Nhân Đạo Quốc Tế đến, nên có lẽ vẫn ăn đói vì bị ngăn chận. Tuy nhiên im lặng không phản đối gì. Nghĩ ra một cách, đến gặp người ND gốc Hoa, bán tạp hoá đã cho ăn bánh uống trà cà phê hôm mới đến. Ông này khá tử tế, thỉnh thoảng thấy chúng tôi qua lại, có khi gọi lại cho mấy cái bánh hay ly trà nóng, nên biết ông này tốt. Cũng lại nghĩ là mấy người trên đảo này cố tình cho ăn đói, để mấy đứa sẽ lòi vàng bạc ra mua bán, như vậy có lợi cho họ hơn. Xin ông này được ít lưỡi câu và dây cước câu cá, không đáng bao nhiêu nên ông này cho không. PhD và tôi cũng lấy giấy ra vẽ mấy phác họa nhà của ông ta, cảnh vật chung quanh tặng lại.

.
 

Có lưỡi câu rồi thì đi ra ngoài biển, đứng trên cầu ván ngay sát nhà câu và bắt cá ăn thêm, cả ngày không làm gì, chỉ bắt cá, rồi luộc hay đốt lửa nướng ăn, như vậy có thêm cá, có thêm chất đạm. Còn câu cá thì dễ lắm, lúc đầu còn dành ít cơm nén lại, cục nhỏ thả xuống cho ăn, sau thì gặp những đàn cá Lìm Kìm, mũi dài như cái cưa, đi hàng đoàn, cứ thả lưỡi câu xuống là lấp lánh qua nắng lọt xuống nước, cá đớp ngay, không cần mồi gì hết. Còn làm vẩy cá, thì tôi còn mấy lưởi dao mổ, giống như lưỡi dao X-acto của Mỹ, tôi đã may dấu trong vành nón, và quần áo, để khi bị cột trói có thể cắn móc ra mà cắt dây, giờ thì lấy ra mà cạo vẩy cá. Ăn cá kiểu nướng luộc hoài cũng chán. Thèm dầu, Dao đi lượm dừa khô, nạo dừa bằng vỏ sò, rồi nấu sôi lên nấu hoài thì dầu dừa nổi lên trên mặt, vớt ra là có dầu dừa dùng chiên cá. Đồ nấu nướng thì tìn lon sắt cũ, lượm từ bãi rác, hay xin nồi xong cũ của người ND, những người tử tế khác. Ở trên này khá lâu, cũng cả tuần luẩn quẩn như vậy. bây giờ câu bắt được cá, nên cũng có chất đạm ăn, khá hơn, câu bắt cá, cả ngày cũng được rất nhiều cá nhỏ mà ăn, dùng thịt cá, giun đào ra mà làm mồi. Nhiều khi cũng tức, nếu còn đồ săn cá, thì Boy săn được cá lớn hơn dễ dàng.

.
 

Thỉnh thoảng, mấy người ND có mang đến vài tờ giấy viết ghi lại của những người tị nạn VN từ trước có đi qua đây, để lại, tôi đọc còn nhớ, có một người ghi lại là anh ta bị đánh đập lấy tiền bạc gì đó, một trang nhật ký, nhưng bị đứt đoạn. Tôi và PhD bắt đầu nghi ngờ thiện chí của người địa phương trên đảo này, không biết là họ có thật tình đã thông báo về trên để đón chúng tôi đi, hay cứ giam lỏng ở đây. Cũng vô lý vì tốn gạo nuôi. Vài ngày sau, đi trên làng gặp lại người nói tiếng Anh khá, mà mấy người trưởng thôn hay xã trưởng gì đó nhờ thông dịch hôm mới tới. Người này tới nói chuyện hỏi thăm có gì lạ không, sau hôm đầu không thấy anh ta  xuất hiện nữa. Anh này cho biết, ở xóm xa bên cạnh, không ở ngay đây, nghe chuyện bị đối xử không tốt, nên đến hỏi thăm. Anh này từng làm trên dàn khoan dầu nên tiếng Anh khá. Chúng tôi có than phiền vì bị ăn cắp đồ. Người này cho biết, mấy người có chức quyền như  “Trưởng Xóm” ở đây cũng không tử tế đâu, phải coi chừng, đã từng có ghe tị nạn của người VN đến đảo trước đây, nên chuyện ăn trộm, cướp bóc có thể xẩy ra, nhưng anh này cho biết anh không muốn dính líu vào và cũng không thích đụng chạm với những người có chức quyền trong làng xóm. Tôi xin anh ta con dao nhỏ để làm cá, nhưng người này nói không được, sau đó có mang đến cho vài miếng sắt nhỏ vụn vặt như chúng tôi đã có thể tự lượm được đâu đó trên đảo, mài đi để dùng thay dao.

.
 

Cả tuần lễ trôi qua, ngày ngày được dẫn đi ăn cơm hai bữa, chỉ cơm và lá khoai mì, nước muối. Đều cám ơn gia đình nấu cho ăn rất rất đầy đủ, rồi mấy đứa lang thang đi quanh trên làng xóm chơi, thấy chỗ nào nhà đẹp, cảnh vật đẹp thì tôi và PhD lấy giấy bút ra vẽ ghi phác họa, nhà gần đó, có người tò mò ra coi, mời hút thuốc lá, một loại thuốc lá mùi rất lạ bằng loại lá khác, cho uống trà nóng và cho bánh ăn, coi như có lộc. Sau đâm ra là cái kế, thấy nhà nào giầu có, khá giả, thì đứng ngoài vẽ cảnh nhà họ, chờ cho người ra mới vô uống trà ăn bánh, tặng lại hình vẽ nhà họ, và phác họa xây to hơn khi có tiền, coi như dùng tài mọn KT đi vẽ kiếm ăn.

. 
 

Có lúc thấy chúng tôi ở không nhiều ngày, người ND, có lẽ là trưởng thôn, trưởng xóm gì đó, dẫn vào cái vườn cây cao su, cây nhỏ tí, mơí lớn, nói cạo mủ cao su. Tôi diễn tả là người tị nạn, chứ không phải là tù nhân, nên không có chuyện phải lao động, còn muốn giúp đỡ cạo mủ, thì tôi có thể giúp cho vui thôi, rồi tôi cầm cây cạo, thay vì cạo, tôi cứa như cưa cái thân cây biểu diễn, làm như vậy thì cây cao su sẽ bị thương, hồi nhỏ sống ở An Lộc Bình Long, tôi đã biết người ta cạo cây cao su theo từng lằn khía vừa đủ sâu theo đường chéo cho mủ chẩy xuống cái phễu nhỏ như thế nào. Nguời ND này thấy tôi cưa cây chứ không phải cạo mủ, nên sợ chết cây, bỏ luôn ý định muốn tôi cạo mủ cao su này. Thực ra tên này không biết tiếng Anh, chỉ ra dấu hiệu, có thể là cạo mủ cao su cho ông này rồi sẽ được cho ăn khá hơn để trả công, không hiểu được, tốt nhất là không cạo.

.
 

Một đêm tối, đi ngủ rất sớm khi trời tối vì không có đèn dầu hay nến. Đang ngủ chập chờn, thì tôi nghe dòng nhạc Ngô Thụy Miên, phổ thơ Nguyên Sa:
 
 

“ nắng Saigon anh đi mà mà chợt mát … bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông, anh vẫn yêu mầu áo ấy vô cùng .. “  
 
 

Tự nhiên tôi lạnh tóc gáy, như đang nằm mơ, không lẽ nào vẫn đang còn ở VN sao, giật mình, mà không phải nằm mơ vì tiếng nhạc lớn lắm. Mấy đứa đều thức dậy, từ nhà sàn ngoài biển, nhìn vào trong làng, có chỗ tỏa ra ánh sáng, nhạc VN từ đó vang thật rõ đến nhà chúng tôi ngủ, lẫn tiếng cười dội ra tận ngoải biển, thì ra tụi ND đang chăng màn chạy máy đèn chiếu phim trong làng coi, nên tụi nó bỏ cái băng nhạc VN ăn cắp của đứa nào lên nghe, băng nhạc của PhD, lúc này nóng giận lắm,vì đó là kỷ vật của Lệ Thanh, PhD mang theo nay bị mất trộm. Mặc quần áo vào, PhD đi xông vào trong làng tới chỗ đang chiếu phim, mấy đứa đi theo. Tới nơi, PhD giận dữ đòi cái băng nhạc lại. Thằng thanh niên ND, thằng này bự con, cao hơn PhD, ngăn cản lại, thằng này có vẻ rất mất dậy, còn mấy đứa thiếu niên khác cũng vây quanh cười. Thằng ND cứ hét lớn “bulang .. bulang ..”  đuổi mấy đứa tôi đi về, sau này biết nghĩa là: “đi về” nó đuổi chúng tôi đi về. Thấy tụi ND đông quá, tôi can ngăn PhD, không thể đánh lộn ở đây, vì tụi nó đông cả trăm đứa, tụi mình vẫn chưa đến trại tị nạn được, ở đây tụi nó giết mình dấu đi thì cũng như không, nhịn cái băng nhạc một chút.

.
.
 

hết bài thứ mười ba … đọc tiếp bài thứ mười bốn tiếp theo: .. qua tuần thứ hai, tôi và PhD theo dõi cái ghe đò của tụi ND kỹ lắm rồi, bàn là tối bơi ra cướp lấy đi … tôi hỏi lỡ có người trên đó chống cự thì sao .. không lẽ mình giết người …
.

.
 

by duongtiden . duongtiman
.
 
.



Friday, September 4, 2009

tree house . nhà cây . by duongtiden

.
.

.
A tree house, not on the tree branches but behind the trees. Let the trees make the look of this house throught the four seasons. The house behind, simple with the front heavy thick wall bearing, shear wall to withstand the latreral moving forces of wind, earthquake. This wall could be made of green, sustainable local materials such as rammed earth, straw bales or of mud, soil on site with the reinforcing of bamboo grid system inside.

This heavy front wall is also a thermal mass wall, keeps the inside living zone warm in the winter and cool in the summer. The trees infront, deciduous trees keep wall cool by blocking the sun rays in the heat summer, but they loose leaves in the winter, let the sun rays warm the wall. The front trees will control the look of this house thru the year. Maintain the trees, trimming, control grow, is the only task to keep this tree house having each annually special look.
.
Caring for trees is important, deep along side of wall foundation and footing, there is a root barrier system to stop the roots go farther under the house. Beneath, deep below roots is a perforate pipe to carry the excess water away from the wall foundation, but when it so dry, water could be distribute deep to feed these trees by this same drain pipe.
.
Trimming tree branches is the maintenance required works as scheduled, cut branches that touchinh the wall, or harvest some of them for the other use. Selecting fruit trees, or flower trees or grouping both of them as the need of suistanable green living, havesting fruits ang providing flowers for the bees is the good thing. When one of the tree is overgrown, trim it down, or simply just take it down for wood, fire wood, then replace by a new grow tree.
.
.

.

.
z-td-tree-house-1cl.jpg picture by tddesign
.
.
.


z-td-tree-h-sect.jpg picture by tddesign
.
.
Nhà cây, không phải là nhà trên cây, giản dị chỉ là nhà phía trước tường là cây. Nhiều cây để tạo ra vẻ riêng của nhà. Tường dầy phía sau, giản dị với cửa, cửa sổ cần thiết. Tường dầy bằng vật liệu thiên nhiên, tái tạo chung quanh, đất nén, tường rơm hay bằng bùn đất cốt tre, làm tường chịu đựng, khối nặng chống các lực xô đẩy của giông bão hay độnbg đất. Tường dầy dùng để giữ hơi lạnh, hay giữ nhiệt, dùng để điều hòa không khí.
.
Cây trồng sát tường, cần có lớp phủ ngưng rễ cây lại bên dưới đất sâu, không cho rễ đi sâu vào phần đất dưới nhà, lớp mền này được sản suất sẵn, hay nếu cần thì dùng nhiều lớp vải ny lông dầy, cũng ngăn cản được rễ cây. Bên dưới rễ sẽ có ống thấm, dẫn nươc dư ra ngoài, không làm ẩm mềm nền móng. Khi khô cạn, cũng dùng chính ống thoát này để cho nước xuống nuôi cây. Việc cắt tỉa cây là cần thiết, đừng để cành cây đụng sát tường, thu cắt cành cây mỗi năm dùng trong việc khác. nét đẹp của nhà là do dinh dáng mầu sắc của những cây này tạo ra hàng năm.

Việc lựa chọn cây ăn trái, hay cây hoa tùy theo nhu cầu, cung cấp thực phẩm, trái cây và hoa cho ong, cũng là điều lợi cho môi trường sống thiên nhiên. Khi cây cao lớn quá khổ thì có thể hạ xuống lấy gỗ, lấy củi, rồi trồng cây mới thay vào. Nhà cây, sự kết hợp với tường nhà thật giản dị, dùng cây tạo ra hình dáng riêng, dùng bóng mát để điều hòa không khí, làm mát và làm ấm nhà, chận gió, chận nắng. Ngoài ra mang sự mát mẻ, xanh tươi đến cho môi trường sống, hấp thụ thán khí và tạo ra dưỡng khí.
.
.
z-td-tree-house-1.jpg picture by tddesign
.
.

Thursday, September 3, 2009

vài mẫu nhà bằng rơm . straw bale house . từ năm 07 YH360 . by duongtiden

.
.


.
.

z-td-sb-raymond.jpg picture by tddesign
.
Nhà tường rơm, mái cũng bằng những bành rơm nén lại, theo hình bực thang, đi lên trên được, làm vườn rau trên mái. Nhà nơi xứ lạnh.
.
.

z-td-sb-vnrural.jpg picture by tddesign
.
Nhà tường bằng bành rơm nén, mái lá, mái rơm, kiểu nhà nhân gian, đồng quê VN.

.
Có vài mẫu nhà rơm, vẽ từ năm 2007 lúc ở VN, đưa lên blog YH360 từ lâu. Những mẫu phác họa này được ghi lại, khi viết bài Nhà Rơm ở Mỹ cho tạp chí Nhà Đẹp của Hội KTS VN, số tháng 7, 07.
.

.
z-td-sb-99.jpg picture by tddesign
.
Mẫu nh ànày vẽ sau khi ghé qua Hội An, nhìn những nhà phố cổ ..
.
.
by duongtiden . duongtiman
.
.

loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến đi tìm tự do . bài thứ mười hai tiếp theo . by duongtiden

.
.

.
.


Loạt bài con thuyền tháng bẩy, 77 . chuyến tìm tự do . bài thứ mười hai
.


bài thứ mười hai … tiếp theo bài thứ mười một … ai nói phép lạ trên đời chỉ xẩy ra một lần ???

.
.
.
 


Boy cho biết, đó không phải là một đám mây bình thường, nó bắt đầu bằng đốm đen cuối chân trời, sau đó nở lớn nhanh lên và to dần, không phải do đám mây đen bay lại gần thành to lên, Boy đã theo dõi từ đầu. Tôi nhìn kỹ đám mây đen thì nó vẫn có lằn đen như cái đuôi nối xuống dính với mặt biển … như vậy là đám khói do cái gì cháy ra .. cháy dầu trên biển ? . Boy nói đúng như vậy, nó theo dõi từ đầu nên chắc là đám khói, nên tìm kiếng đeo vào để nhìn cho rõ hơn. Đúng như vậy, bây giờ nó là đám khói, cũng cùng nằm trên đường chúng tôi đang xuôi ghe đi tới. kêu hết mọi đứa ra ngoài ghe nhìn đám mây đen, đám khói lơ lửng ngoài xa, một điểm thích thú trong buổi chiều ảm đạm, lúc chôt mưa, lúc u ám, có cái gì đó để nhìn, đỡ chán hơn cái bầu trời xám xịt chung quanh bốn chiều.

.
 

Cứ nhìn hoài và cũng đi cùng chiều ngược về đám khói đó, hồi sau thì nhận ra có thêm một chiếc trực thăng bay quanh đám khói, lúc này thì khói cũng bắt đầu mờ loãng ra. Hồi lâu thì chiếc trực thăng bay chung quanh cũng biến mất. Còn đám khói mờ loãng dần, không còn cái đuôi đen dính với biển nữa. Nhưng rồi lại có cái đốm xám nhạt đằng sau chân trời của đám mây xám đã bay xa ra khỏi nơi có đám cháy đó. Một cái đốm xám nhạt xanh xám, chứ không xám đen nhạt như đám khói, và hình như nó không di chuyển, chỉ nằm yên một chỗ. Lúc này thì tình trạng khả năng tầm nhìn của chúng tôi, thì có lẽ tôi và Dao là khá nhất, không có đeo kiếng thường trực như PhD và Boy, kiếng hai tên này thì gẫy khung, chỉ có cầm tay và đưa lên mắt nhìn một con mắt thôi.

.
 

Tôi nói là chúng ta có thể đang nhìn thấy đảo phía chân trời, cách đám cháy cũ và mây khói đen không xa, có một cái gì xám mờ lên chân trời. Tất cả chăm chú và theo dõi, PhD và Boy cầm miếng kiếng gẫy gọng đưa lên mắt, chúng tôi đổi hướng ghe qua lại rồi chờ đợi thì thấy quả thật vật xám này nằm yên, tức là đảo rồi, không phải là mây đen xám. May mắn quá mức, trong giờ tuyệt vọng, lại nhìn ra một hòn đảo. Tăng máy, tiến theo bóng xám đi ghe tới, nó cũng nằm trên hướng chúng tôi xuôi ghe, nhưng cũng phải đổi góc độ chút lao thẳng về hướng hòn đảo đó. Qủa thật là ứa nước mắt, mừng không tả, bây giờ bể mũi ghe, sắp hết dầu, thì một hòn đảo như thiên đường hiện ra rất đúng lúc, giờ thì không có to nhỏ, ít người, hay có Cảnh Sát trên đó hay không, mà chỉ có đảo để không bị chết chìm trên biển mà thôi. Từ xa thì chỉ có mình nó, một đảo nhỏ xíu, không có bóng đảo nào chung quanh gần đó, nhiều đảo như lần trước đến được đảo đầu tiên, The Beautiful Island, mà PhD chê là nhỏ không thèm ghé, thì cái đốm xám của đảo này nhỏ lắm, nằm lẻ loi một mình trên chân trời đằng trước.

.
.
 
z-td-477-boat-last.jpg picture by tddesign
.
.
 



Bây giờ, thì PhD vẽ mộng là sẽ lên được hoang đảo không người, làm nhà, rồi sống cho đã một thời gian y như Robinson Crusoe đắm tầu lạc vào hoang đảo. Bây giờ là chiều ngày 15 tháng Bẩy, chúng tôi đã lạc loài 11 ngày liên tiếp trên biển, bóng đảo ngoài xa, giờ thì thấy gần hơn nhiều lắm, nhưng không biết còn có đủ dầu cho máy ghe nổ để đi tới được đó không. Thùng dầu ny lông cuối cùng đã đổ vào thùng sắt bự từ lâu, bây giờ thì không biết còn bao nhiêu dầu trong đó. Giờ thì tính toán, nhắm hướng ghi nhớ cẩn thận, để lỡ ban đêm sẽ có thể bị mất hướng hòn đảo này, chỉ cần đi trật chút là đi qua đảo dễ như chơi. Trời không mưa, cũng không u ám lắm, chỉ không có nắng, vẫn nhìn thấy đảo to dần từ từ, có núi trên đó, nên bóng dáng đảo có chiều cao, ban đêm thì tôi chắc mấy ngày nay cũng không mờ mịt thật tối đen lắm, lại gần thì có thể vẫn thấy bóng dáng của đảo hiện ra vào ban đêm. Chúng tôi chuẩn bị hành trang, chuẩn bị mọi thứ để làm bè, thùng can ny lông trống khá nhiều, quấn bao vải, nhồi thành túi lại, kiếm cây vụn trong ghe, lúc hạ mái cao xuống có nhiều cây cột, cột lại thành một cái bè nhỏ, có sàn ván cây, có những miếng cây làm mái chèo, đủ để bỏ đồ cần mang theo lên trên, bọc ny lông cho khỏi ướt những đồ cần khô, tuy cũng đã được ép chặt ny lông cho khỏi ướt từ trước, những thùng thiếc bánh khô của tầu KH cho, rất là tiện dụng, bỏ đồ vào, đóng nắp kín lại. Khi hết dầu, tắt máy, thì chúng tôi sẽ xuôi bè, nhắm đảo, mắc áo phao mà bơi vào. PhD và Boy đều có đồ bơi chân vịt, súng săn bắn cá, mặt nạ lặn, ống hơi đầy đủ, bao cứu thương, đồ cấp cứu, dao búa, cưa, đồ nghề cần dùng để sống trên đảo, dao găm, dao đi rừng, vũ khí, được chúng tôi thu nhặt lại sẽ mang theo đủ những thứ cần thiết. cần thu xếp xong trước khi không thấy đường, đêm tối xuống.

.
 

Đến khi chiều tối hẳn, thì nhìn được một ánh đèn nhỏ trên đảo, có nhà trên đó, họ dùng đèn, đó là điều rất may mắn để dễ đánh dấu hướng đi tới, nhưng rồi không lâu nữa, đã đến lúc máy ghe khục khặc không nổ. Nước cũng thấm dần vào ghe, theo các đường nứt của ván ghe đằng mũi, giờ có lẽ nứt dài hơn xuôi theo thân ghe, nước đã vào nhiều, lúc còn chạy được thì đầu ghe còn cất cao lên, ít nước vào một chút. Gió thổi cũng rất nhẹ, gần như cũng không có, cũng theo hướng lùa vào đảo, nhưng xuôi ngang một chút, nếu cứ để ghe trôi theo, chưa chắc sẽ trôi vào ngay trúng đảo. Ánh đèn trên đảo vẫn làm dấu nhắm đến, bóng của đảo cũng hiện ra khá rỗ trên đường chân trời. Chúng tôi quyết định hạ bè, bỏ ghe bơi vào bờ, vì vẫn còn có ánh đèn để nhắm rất dễ, lỡ tới khuya quá họ tắt đèn thì khó nhìn hơn, với lại biển lặng, bơi bè vào không bị nhồi cho lắm.

.
 

Hạ bè nổi xuống, đủ chỗ để ngồi, hay nằm bám lên trên, để những bao đồ lên vào giữa, chúng tôi đều có áo phao đầy đủ, thổi hơi lên, thêm ít thùng ny lông rỗng cột theo chung quanh bè nữa. Chắc cũng chỉ hai ba cây số cách bờ thôi, ánh đèn vẫn còn nhìn thấy, bờ biển, núi đá của đảo hiện lên rõ lắm và khá lớn, chúng tôi cứ thế mà chèo, mà bơi bám theo, mà đạp chân vịt vào bờ thôi. Rời cái ghe thân yêu bao ngày, giờ thấm nưóc rồi, chúng tôi đã không tát nước từ lâu khi lo làm bè và chuẩn bị xuống nước. rờ nó lần cuối, cái máy ghe thân yêu vẫn nổ đều từ lúc ra đi trên sông cho đến khi hết dầu, hộp số, phải chạy bằng nhớt lỏng, đã cũ thải của máy cũng không sao hết, 11 ngày không có chuyện gì hết, đã làm tròn nhiệm vụ. Nhìn nó tròng trành trôi nhẹ về sau lần cuối, cám ơn người bạn, chúng tôi, đứa ngồi trên bè chèo bằng miếng ván, đứa bám dưới nước đạp chân vịt, nhắm vào đảo, hướng ánh đèn nhà mà đi tới.

.
 

Không biết chính xác là bao lâu, phải hơn một tiếng đồng hồ, khá lâu phải đến gần hai tiếng thì mới bơi bè vào đến sát bờ, đã nhìn thấy nhiều cây dừa xanh, núi chần dần thấy mờ phía sau, vẫn nhắm đi vào theo nơi có ánh đèn, thì chân tôi bắt đầu chạm và đá san hô, đã đến bờ, cảm giác bàng hoàng sung sướng, bước theo đá, kéo bè vào trong, trong bờ vẫn vắng lặng, thấy bóng căn nhà mờ bên trên bờ đất cao, với ánh đèn bên trong. Đeo hành trang vào, dắt dao găm vào hông, vài thứ dao dài và đồ săn cá, chân vịt, mặt nạ, phao thì đã đeo trên người, Từ từ tiến vào, làm tiếng động, kêu to lên với giọng thân thiện, cho người bên trong nhà có đèn sáng biết có chúng tôi từ biển đi lên từ từ vào bãi cát trước khu đất cao nơi có nhà trên đó.

.
 

Có bóng người trong nhà chạy ra ngoài đứng nhìn quanh, rồi chạy ra bãi chầm chậm khi nhận ra chúng tôi từ biển đi vào, nước biển nay chỉ ngập đến dưới đầu gối, mấy đứa dàn ngang, từ từ đi lên cho người trong nhà nhìn thấy chúng tôi đầy đủ. Bây giờ nhìn thấy người đàn ông, tay cầm cây dao dài, có lẽ dao chặt dừa, mặc quần đùi, ở trần, tuy nhiên không đưa dao lên, vì chúng tôi tới bốn đứa, trang bị đầy đủ, phao, mask, chân vịt, đeo nhiều túi đồ, dĩ nhiên dao dài dắt trong túi sau lưng, chứ không đưa vũ khí ra cho người này nhìn thấy. Còn thứ sắt nặng khác, thì tôi thả xuống biển từ lâu, không cần nữa, mang theo chỉ bị nghi là cướp biển thôi.

.
.
z-td-477-land.jpg picture by tddesign
.
.
 

Mấy đứa và người đàn ông nhìn nhau hồi lâu, người nàyđứng trên bờ, giữ khoảng cách xa cho an toàn, chúng tôi chỉ tươi cười, ráng ra vẻ thật thân thiện, làm dấu hiệu là chúng tôi đang đi trên biển rồi chìm tầu, mới bơi được vào bờ.  Mang đồ lên trên bờ cỏ, ngồi nghỉ và tìm cách đoán ra là mình đang ở xứ nào, đoán là Indonesia hay Malaysia. Chúng tôi tỏ dấu hiệu xin nước uống và xin đồ ăn, đồng thời cho người này thấy chút đồ đạc mang theo, có thể dùng để trao đổi. Người đàn ông đứng tuổi, bình thường không cao lớn lắm, ngoắc tay mời chúng tôi vào nhà của ông ta. Đi theo vào nhà, có đèn măng xông sáng. Một người vợ và đứa con trong cái nhà nhỏ bằng lá dừa. Lúc này chắc cũng khua gần tới nửa đêm. Họ không có vẻ gì sợ hãi cho lắm vì chúng tôi đông người hơn, có lẽ nhìn mấy đứa còn qúa trẻ, và có vẻ thành thị chứ không phải là người sống trên dảo lâu năm như họ, và nhìn trang bị của chúng tôi có vẻ mới mẻ, chuyên nghiệp, toàn trang bị của quân đội, có lẽ không phải cướp biển. Người này kêu bà vợ dẫn con đi nấu cho nồi cơm, rồi ra dấu bỏ đi kiếm ai, hay kêu những người gần đó đến.


.
 

Nhìn trong nhà lá, không thấy có đồ đạc gì nhiều để có thể nhìn ra hình hay giấy tờ tranh ảnh hay lịch để đoán ra là nơi đây thuộc nước nào, tuy nhiên không có qúa tò mò lục lạo bất lịch sự hay làm cho người đàn bà sợ. Căn nhà nhỏ, có vẻ là chỗ ở tạm bợ thôi, không tấy có đồ gì đáng giá nhiều tiền hay tiện nghi. Lát sau, thêm một người đàn ông khác nữa theo trở lại, hai người đàn ông trên đảo hút thuốc lá, ngồi nhìn chúng tôi ăn cơm với chút cá còn sót lại. Sau đó họ chỉ ra phía cuối bãi biển thấy có bóng cái nhà lá ở đó, và ra dấu hiệu cho hiểu là ăn xong thì đi qua chỗ đó ngủ, tới sáng sẽ gặp lại. Tôi dọn dẹp khi ăn xong, và phụ rửa đồ, đi những bước có hơi bồng bềnh chút, vì đi biển lâu quá, lên bờ, đi có hơi run chân. Bây giờ mới khám phá ra tại sau run chân, vì chân đạp san hô, sắc chẩy máu, vì mừng quá, chân đụng bờ nên đi nhanh lên không để ý bị san hô cắt đứt chân cẳng. Tôi dọn dẹp rửa đồ đã dùng để ăn, và tìm coi chỗ họ đổ rác ở chỗ nào.

.
 

Hai người đàn ông dùng đèn, đưa chúng tôi qua cái chòi lá, cuối bãi, rồi trở về nhà họ. Ra bè, kéo lên, gỡ ra lấy những tấm vải bạt để phơi cho khô, dùng lại sau, thu dọn tất cả đồ lên bãi gần cái chòi lá, rồi mấy đứa nằm gần nhau, trong đó, im lặng, bây giờ là lên bờ rồi, cái cảm giác kỳ lạ, vui mừng và bàng hoàng, nhớ lại cái lúc đến hòn đảo đầu tiên, vòng ghe bên ngoài chỉ cách bờ hơn trăm thước, không chịu vào, bây giờ thì lên bờ hoang vắng, mới nhìn thấy hai người đàn ông, một đàn bà, và một đứa con nít … nằm dài ra bãi cát, trời không mưa, chìm vào giấc ngủ … đã sống rồi, hết bềnh bồng trên biển rồi, vẫn còn ít trái dừa mang theo từ VN qua, vứt ngổn ngang chung quanh. Tuy nhiên trước khi đi ngủ, tôi cũng xếp đồ, để bao dù làm gối, gối đầu lên ngủ cho an toàn đồ đạc, cột túi bằng dây nhỏ vào người, lận dao găm trong đó.

.
 

Buổi sáng, không biết hai người đàn ông trở qua lúc nào, dẫn thêm một người đàn bà và đứa nhỏ nữa. Lại trao đổi bằng dấu hiệu và vẽ ra trên giấy, chuyện vẽ thì rất dễ dàng cho chúng tôi, nhưng họ có biết gì về Việt Nam, hay hiểu VN là gì không hay hiểu chúng tôi từ đâu đến không thì không biết. Hai người đàn ông này là dân làm vườn, người gân guốc, khắc khổ, tay chân họ nứt nẻ, có vẻ lao động nhiều. Viết chữ mãi thì mò ra, là người đầu tiên gặp tại bãi ở đây là KUTE, người đàn ông đến từ bãi biển khác là WASSAW, họ viết được ra tên của họ, và cũng mò ra là Wassau là anh rể hay em rể của Kute, họ sống với vợ, con, ở trên này coi dừa, chỉ ở tạm mùa lấy dừa để giữ dừa, chứ không ở đây thường trực, cái chòi chúng tôi ở là nơi những người hái dừa đến ở vào mùa hái dừa. Còn hòn đảo này tên là SEMIUN. Đảo đẹp ơi là đẹp không có ai nhiều chỉ vài người, hai ba cái nhà, rất là hoang dã, đẹp tự nhiên, một chút núi đá lộ ra, rồi thì chỉ toàn dừa xanh từ dưới bãi lên trên núi, rồi xen lẫn rau cỏ xanh tươi, không giống cái hòn đảo với thung lũng có nhà đẹp trong đó mà tôi đã nằm mơ lúc còn chờ chết trên ghe.

.
.
 
semiun.jpg picture by tddesign
 
.
 
bãi biển phía đông, nơi chúng tôi từ biển đổ bộ lên ... bãi cát trắng dài đẹp gần hai cây số
 
.
 
 

Boy xuống biển với cái súng bắn cá và xiên đâm cá, chân vịt, mặt nạ, ống hơi, hồi sau thì nó trở lên với cả xâu cá, ốc, đủ thứ loại, đúng là dân vô địch bơi lội và săn bắn cá dưới biển. Chúng tôi nướng cá lên ăn. Sau đó hai người trên đảo dẫn mấy đứa đi leo núi qua rừng dừa nhỏ qua bãi bên kia đi tìm dấu chân con Vít, tức là một loại rùa biển, mấy con này lên cát đẻ ban đêm, bơi móc lên được mấy túi trứng, loại này vỏ mềm và tròn to trắng như trái ping pong. Tôi vác chùm cá của Boy bắn mang qua nhà cho vợ của Kute trả công đã nấu cơm khuya qua cho chúng tôi ăn. Tôi ra chỗ bỏ rác sau nhà để bơi rác, tìm bao giấy hay bao đồ, coi có hàng chữ gì, để đoán ra coi mình đang ở nước nào, vẫn chưa biết. Mang mấy bao thuốc lá vứt đi về, cho PhD coi thì thấy Made in Indonesia có, Made in Malaysia có, cũng chỉ đoán như lúc đầu, nơi đây một là Nam Dương, hai là Mã lai Á thôi.

.
.
z-td-477-semiun-view.jpg picture by tddesign
.
 
Semiun là hòn đảo rất nhỏ, hoang dã rất đẹp, phủ toàn dừa từ trên núi ra tới bờ biển, cát trắng, không có bóng người chỉ có chúng tôi, vợ chồng Kute và con, vợ chồng Wassau và con, họ coi chừng dừa trên đảo.
.
 
 

Có được một ngày an lành, cứ thế mà nướng cá, bắt sò ăn, luộc trứng vít ăn, rồi ngủ. Còn lúc nào gặp Kute hay Wassau thì lại dơ tay múa, vẽ hình hy vọng tìm thêm chi tiết. PhD, kéo mấy tấm vải cao su ra, mấy miếng dùng bọc ghe, sau bọc làm bè, cắt ra. Làm ba cái bao dao găm, PhD, Tôi và Boy mỗi đứa một cái để đeo bên hông, còn Dao thì không có dao găm gì hết, mặc dù tên là Dao. Coi như để tạ lỗi đã làm mất bao dao găm bằng da, hay bao lưỡi lê của chúng tôi khi chuyển đồ từ SG xuống Cần Thơ. Thời gian trên đảo này thật là lắng dịu và êm đềm, chúng tôi có thể kiếm đồ ăn đầy đủ ngay dưới biển không khó khăn, chung quanh cỏ xanh tươi dây leo, hoa dại, hai cái chòi lá trên bãi biển lẫn vào cây dừa, nhìn thật là thần tiên, chỉ muốn ở đó, thám hiểm, đốn cây dừa làm nhà ở thời gian lâu, chưa muốn đi đâu vội, tìm tới nơi đông người chi cho vội, cứ thảnh thơi ngủ khò, tắm biển bắt cá ăn, rồi lại ngủ lấy lại sức, quên đời đi một thời gian.
.


.
.
 
hết bài thứ mười hai … tiếp theo bài thứ mười ba: .. ghét của nào trời cho của đó, té ra là khôn qúa, cứ ghét đảo là gặp đảo hay sao !!! như vậy là quá may mắn !!!
.
.



by duongtiden . duongtiman
.
 
Viết ngang chút ..
.



hôm nay, sept 4th, hơn ba mươi hai năm sau, viết ngang một chút, vì nhớ lại chuyện những ngày tháng đó ở vào tuổi hơn đôi mươi. Bây giờ thấy khiêm nhường làm sao, không ngờ có đến nhiều may mắn như vậy. Ngày đó, chỉ hớn hở tin vào cái số lớn của mình, chỉ cười đùa, dỡn cợt, coi như may mắn cứ theo đuổi mình, đó là điều tự nhiên. Mỗi lần kể đến những ngu dốt như vậy với niềm hãnh diện cho rằng ta đây lúc nào cũng đầy may mắn, coi như đời cứ là như vậy. Ngày hôm nay, qua nhiều thời gian trải dài trên mấy chục năm, bây giờ mới thấy khiêm nhường để biết rằng, không phải trên đời này, may mắn bao giờ cũng đợi đàng sau những ngu ngốc, ngông cuồng của tuổi trẻ mà cứ hiện ra những lúc cần ... xin cám ơn ..
.
.

Wednesday, September 2, 2009

old entry from YH360 . Big House 5-08 . bài cũ từ YH360 năm 2008 . by duongtiden .

.
.


.
big house
.
 
This big house, I has designed in 1999, when I bought a property, a very big area with three lots together. Waiting for the paper works, I designed a three level house, to see how it fit the lots. Now I look at this sketch, bring it up to date.
.
.

.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.

the above sketch does not show the higher roof for the two bedrooms on third level, I did this sketch for only two bedroom house with huge master bedroom on third level only. The stair is also straight up from front elevation, not matching main stair shown on plans.
.

.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.


First level is almost open with only a small shop, or a small office for side business.
Big stair leads to the main level, double door to living room, one side connected to the green house with above translucent roof and glass window wall, one side is the dining room. A service stair from garage up to the kitchen. One bed room on the second level. a small toilet next to the dining rm. There is a utility room for dryer, washer. This level has a full bath, a door to the rear deck over below garage entry from back side.
Upper level, there are the master bedroom with walk in closet and bath. A fire place with exterior glass window will show fire to the outside view as a torch lamp, a corner balcony. There are two other bedrooms, one full bath on this level.
.
The design is still in progress, the plans has only double line walls, space arrangement, I still working on it .. with more ideas. The first level is planned for cmu, masonry, concrete columns, beams or even tilt-up concrete panels. Two levels above is wood stud frame, exterior wall is plaster, stucco, roof is metal. ... still working, I likethe double glass back window of the fire pkace, it will impress my neighbor.
.

.




Tuesday, September 1, 2009

Bài cũ tháng Sáu, 2008 ở YH360 . Năm thứ nhất Đại Học Hiến Trúc Saigon . 1970 . by duongtiden

.

.
.

kiến trúc năm thứ nhất, 1970.. họa thất 4, trường dại học kiến trúc SG
.
 
 
.
.

.
.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.
.

họa thất 4, trường đại học kiến trúc, nay không còn nữa. Tôi thích ngôi nhà này, thông thoáng trên dưới hai từng, ánh sáng tràn lan, mở rộng 4 mặt. Trong hình trên, có: Trần ngọc Lâm, Trương thanh Vàng, Dương mạnh Tiến, Nguyễn ngọc Dziễm, Nguyễn tri Kiệm, Trầm xuân Hiếu, Phạm minh Toàn ..
..
.

.
.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.
.


.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.
.

by duongtiden . duongtiman
.
.








Bài cũ tháng 6 năm 2008 ở YH360 . Những thuyền thúng . by duongtiden

.
.


đêm nay anh lấy thuyền, đi vượt trùng dương, ra khơi xa đất liền, hết dầu, xuống thúng anh chèo
 
.
.

.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.
anh đốn tre sau nhà anh, đan một cái thuyền thúng, lâu rồi, bây giờ dầu mắc quá gần 5 usd 4 lít. Tối nay anh xuống thúng thả trôi sông Williamette, đi qua downtown Portland, ngay Mc Cormick Pier, anh ngừng chút, nhìn cái cửa sổ đầy kỷ niệm, nơi anh sống hơn hai năm, trồng rau quế, rau muống trên deck, anh xuôi nam thái bình dương, mua vé qua kinh đào Panama, anh chèo thuyền thúng qua đại tây dương lên bắc tới tận Tampa, Florida, dự đại hội Kiến Trúc VN kỳ 4, chiều thứ sáu này. Mang theo cái laptop, hy vọng anh sẽ không mỏi ngón tay, rã rời vì chèo, sẽ còn sức gõ lộc cộc, đưa hình lên blog, cho bà con không đi dự đại hội, tha hồ theo dõi ..
.
đêm nay anh gánh dầu ra biển anh đi..
anh đi trên chiếc thuyền ... tròn tròn
anh chèo, vì dẩu mắc qúa.. anh chèo anh đi..
..
đi theo cơn sóng đào.. đi theo cơn sóng gào ..
anh ôm sầu .. anh chèo lang thang ..
anh thả một vòng hoa cho những anh chị em, Kiến Trúc SG, đã bỏ thân xác dật dờ trên biển lạnh, chết vì tự do.. đường đi đã không đến ...
..
ôi cái bảo tàng thuyền thúng này, hay là cái nhà hàng ăn nhậu của thực dân đỏ.. nằm đâu đó ngoài Nha Trang, Mũi Né .. Vũng Tầu ... ngoài chuyện ăn nhậu ra.. còn bán đủ loại thủ công đan lát bằng tre, cái thuyền thúng đan bằng tre cũng có thể mua chừng 1.5 triệu tiền VC.
.
đêm nay, bao con thuyền thúng, đưa người tìm tự do.. đêm nay anh xuống thuyền hy vọng ra khơi .. see you in Tampa.
.

.
.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.

.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.

.
.
z-td-477-laut.jpg picture by tddesign
.
Hai tấm hình trắng đen bên trên, tôi lấy trên internet, không biết tác giả là ai .. dĩ nhiên, không phải của tôi, xin cám ơn hai tác giả đó.
.
 





Newer Posts Older Posts Home

Labels Loại Bài

Subscribe To tmd-design

Followers

Blog Archive

About tmd.design

My photo
a place for architectural design and others ... more , viết truyện lẩm cẩm tào lao và nhiều nữa .. contact: tmd.design@yahoo.com
Powered by Blogger.